某焰

♥ Phật tại tâm, Ma tại nhân ♥

Chương 12: Tình mê ý loạn

Chương 12: Tình mê ý loạn.

http://www.diemmo.wordpress.com

 Tác giả: Diễm mỗ

Sáng sớm, khí trời dễ chịu lạ thường.

Tại Huyền Vũ điện, hai thân ảnh khăng khít trên giường rồng, một cao lớn, một bé nhỏ.

Tình cảnh xuân sắc ngọt ngào nồng đậm.

Hơi thở nóng bỏng nhẹ nhàng áp sát vào hõm cổ Hoàng Tố Uyên.

Nàng vẫn ngái ngủ liền dùng tay đẩy đẩy ra.

Đoạn choàng mở mắt, tỉnh hẳn.

Chính là nhớ đến cảnh đêm qua nàng và hắn trầm luân không ngớt.

“Tỉnh rồi?”

Ngạn Thiên dùng lưỡi liếm xuống xương quai xanh của nàng, khàn giọng hỏi.

“Uy… Ngươi vẫn chưa đủ sao?” Hoàng Tố Uyên đỏ mặt, khẽ cau mày.

“Tiếp a.” Ngạn Thiên cười cười, dùng tay ngọc vuốt ve bờ vai tròn trịa mịn màng đang run rẩy.

“Cầm thú.”

“Nàng nói trượng phu vậy? Thê tử của cầm thú là gì nga~~~~?”

“Ách… ai là thê tử của ngươi?”

“Không phải?” Ngạn Thiên khóe mắt ranh mãnh liếc nàng.

“Chính là…. ngươi…ngươi chưa có cầu hôn ta.” Phu thê gì chứ.

“Thực bướng.” Ngạn Thiên nhéo nhéo cái má bánh bao của Hoàng Tố Uyên.

Ngay tại lúc hắn đang nổi thú tính, chuẩn bị nuốt sạch sẽ tiểu bạch thỏ, thì bên ngoài có giọng nam tử truyền đến.

“Hoàng thượng, đã đến giờ.”

Mắt thấy có cơ hội tẩu thoát, Hoàng Tố Uyên lúng liếng cười, nịnh nọt.

“Việc triều chính không thể chậm trễ, hoàng thượng, ngài đi thong thả a~.”

“Nghe như nàng đang tiếc nuối ta?” Ngạn Thiên híp mắt nhìn nàng.

“Ách. Nô tỳ nào dám. Ngài đi nhanh kẻo muộn.”

Hoàng Tố Uyên mồ hôi lạnh chảy ròng.

“Nàng đã nhiệt tình như vậy, sao ta nỡ để nàng ở lại nga~” Ngạn Thiên tiến gần sát vào Hoàng Tố Uyên, gương mặt yêu nghiệt tà mị làm nàng hít thở không thông.

“Ta không thèm, không thèm, ngươi mau đi đi , nga nga nga~~~” Hoàng Tố      Uyên hươ hươ tay đuổi.

Bà đây đêm qua bị mi ăn sạch, vật lộn mãi tới sáng. Mi định cầm thú không để bà phục hồi khí huyết sao?

Hoàng Tố Uyên căm tức nghĩ ngợi.

“Ở lại nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng chờ ta về.” Ngạn Thiên đã thay xong y phục, ôn nhu gõ đầu nàng.

Tĩnh dưỡng chờ ta về???

Ách, có mùi nguy hiểm a.

Nàng chưa kịp phản ứng, thân hình cao lớn của hắn đã khuất sau cánh cửa.

Hoàng Tố Uyên có chút buồn bực.

Đi rồi lại thấy nhớ.

***

Lăn lộn, lăn lộn.

Sau khi Ngạn Thiên rời đi, Hoàng Tố Uyên không ngừng lăn lộn trên long sàng.

Thực chán, thực chán.

Nàng nghĩ nghĩ rồi đứng dậy, nhanh nhẹn sửa lại tác phong.

“Cô nương, để nô tỳ hầu hạ người” Tình Nhi nhanh nhẹn đã chuẩn bị nước ấm để nàng lau người.

Hoàng Tố Uyên khóe mắt ý cười, nhẹ nhàng bước đến.

Nga~~~~~~~~~~~

Một trận đau truyền tới khi nàng cử động.

Nàng mím môi, cố gắng nuốt nỗi hận vào bụng.

Cầm thú Ngạn Thiên. Bà đây sẽ bắt mi phải trả giá gấp10 lần.

Oa cacaca ~~~~

Tại thời điểm đó, đồng chí Ngạn Thiên hắt xì liên tiếp ba cái.

“Tiểu bạch thỏ. Ta sẽ sớm quay về với nàng~~~” Hắn thâm trầm cười.

Hoàng Tố Uyên bất chợt rùng mình.

Uy  uy… Tự nhiên lạnh a.

“Cô nương, mời người chọn y trang.” Tình Nhi uyển chuyển đưa đến một loạt y phục cung đình trước mặt nàng.

“Mấy thứ này rườm rà quá, còn cái nào đơn giản hơn không?” Hoàng Tố Uyên hỏi.

Tình Nhi ái ngại lắc đầu.

Chọn lựa kĩ lưỡng một hồi, nàng quyết định khoác hồng y sa, vừa gọn gàng lại thanh tao, khiến gương mặt trở nên tràn đầy sức sống.

Nàng xuyên về một thời không không có trong sử sách Việt Nam, nhưng nhìn y phục, có thể đoán được triều đại này tương đương với triều Lý.

Ống tay không quá dài, váy áo gồm nhiều lớp, màu sắc sặc sỡ, nhưng đã bớt đi kiểu diêm dúa thái quá.

“Cô nương, người thật đẹp. Những trang phục này như chỉ dành riêng cho người vậy.” Tình Nhi ánh mắt ngưỡng mộ nhìn nàng.

“Ngươi quá lời rồi, không bằng ngươi lớn lên so với ta còn thập phần thanh tú hơn.” Hoàng Tố Uyên nói.

Ở hiện đại, nàng bỏ bê việc làm đẹp, chỉ lo kiếm tiền, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc quan trọng nhan sắc.

“Ách… Người nói thế, khiến nô tỳ cảm thấy hổ thẹn.” Tình Nhi gương mặt đỏ bừng, lắp bắp nói.

Hoàng Tố Uyên cười hắc hắc, đoạn buộc tóc đơn giản rồi rời khỏi phòng.

Chính là nàng không muốn làm côn trùng ăn bám nha.

Tình Nhi vào cung đã được ba năm, mọi quy củ đều nắm rõ, vì thế mà được Trương tổng quản đưa lên làm cung nữ ở bên hoàng thượng. Bất quá gần vua như gần cọp, trong lúc nàng sợ hãi, thì được lệnh hầu hạ Hoàng Tố Uyên.

Hoàng Tố Uyên tuy đối đãi với hoàng thượng có phần vô lễ, nhưng với kẻ hầu người hạ như nàng lại thập phần ân cần, không chút kiêu căng. Khiến nàng một hơi thở phào nhẹ nhõm.

Dẫn Hoàng Tố Uyên đi tham quan trù phòng, tay nghề của nàng khiến Tình Nhi ngạc nhiên hơn.

“Người nấu ăn thực ngon.” Tình Nhi tấm tắc khen.

“Trước ta làm đầu bếp mà. Ngươi thấy ngon là được rồi.” Hoàng Tố Uyên mỉm cười.

Nụ cười đơn thuần mà thanh khiết.

Thật khác so với cuộc sống xô bồ, đấu đá nơi hoàng cung.

 

“Oaaa… đúng là đại gia mà, tất cả nguyên liệu đều thuộc vào hàng thượng đẳng.” Hoàng Tố Uyên hai mắt lóe sáng, trầm trồ tán thưởng mọi thứ ở trong trù phòng.

“Hoàng thượng có phần kén ăn, những thứ ngài không vừa mắt đều bị loại bỏ.” Tình Nhi tỉ mỉ giải thích.

“Sao ta không biết nhỉ? Hắn ở với ta rất ngoan nha.”

Hoàng Tố Uyên nhíu nhíu mày, những món ăn bình dân nàng nấu, Ngạn Thiên đều đã từng nếm qua, không những ăn sạch sẽ mà còn đòi nàng nấu thêm.

Nam nhân này thực khó hiểu.

Tình Nhi nghe vậy liền khúc khích cười.

Nàng chưa bao giờ thấy Hoàng Thượng động tâm với sắc giới, cư nhiên lại dẫn về một cô nương danh phận không rõ ràng, nghe cách lo lắng của ngài cũng đủ biết.

Chỉ có thể là ý loạn tình si.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Sa Mộc Thảo

Giữa đỉnh loạn thế cuồng phong, cười thay thiên hạ. Về thưở phồn hoa, cùng ai tay trong tay, sánh vai lặng lẽ.

Di Di's Sweety Home

Pass em yêu anh đã được cập nhật đầy đủ ở một trong những cột phía bên dưới màn hình blog

Tiểu Diệp Thảo

một nhánh cỏ lặng thinh

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

YoYoBooks

Nhà mới của Phượng Uyển Cung

Vân Du Gia

Gió thổi mây bay ~ Tự do tự tại ~

Trúc Lâm sơn trang

We are family...

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

List tiểu thuyết

Tổng hợp tiểu thuyết

Maroon & DuDu

Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

Ổ mèo

Ăn chơi, ngủ nghỉ :)

Mạt Trà

Every love story is a ghost story.

Mộng... để đó

Mắt không thấy ... Tâm không phiền

Lạc Hoa cung

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa.

Paradise kiss

Đối với thế giới này bạn chỉ là một người nhưng đối với ai đó bạn là cả một thế giới

Poisonic

Novel's Lover (Blog chia sẻ Tiểu thuyết Tiếng Anh)

%d bloggers like this: