某焰

♥ Phật tại tâm, Ma tại nhân ♥

Ái phi_Chương 2

Chương 2: Hoàng thượng dường như rất mệt mỏi.

 

Nàng cảm thấy mình giống như tiên tử, trên không trung thuận gió bay lên, trên người của nàng lại phát ra hào quang.

 

Ặc? Tiên tử? Không trung?

 

Lúc này Cổ Lạc nhi mới phát hiện, toàn thân nàng đang lơ lửng trong không trung, hơn nữa thân thể còn như vật rơi tự do lao nhanh xuống dưới.

 

Nàng sợ tới mức thất thanh thét chói tai.

 

Trong đầu còn duy nhất một ý niệm,  nàng đang ở lầu 7, nếu té xuống dưới, không chết cũng trở thành tàn phế.

 

Cổ Lạc nhi nhắm mắt lại, không dám nhìn xuống.

 

Nàng nghe thấy tiếng thét the thé của chính mình phá vỡ không gian yên ắng, sau đó chợt ngừng, lưu lại ở bên tai. Nàng đã tiêu rồi sao? Sao nàng không cảm thấy đau đớn?

 

Dưới thân mềm mềm, ấm ấm , giống như ngồi trên một cái nệm to vô cùng thoải mái.

 

Cổ Lạc nhi ngừng thét, thử thăm dò mở mắt ra.

 

Vừa mở to mắt, đã nhìn thấy một gương mặt tuấn dật phi phàm ở trước mặt nàng, cách mặt của nàng không đến nửa thước.

 

Khuôn mặt người này thật tuấn tú, đôi mắt đen nhánh đang dò xét nhìn nàng.

 

Cổ Lạc nhi đối diện với cặp mắt kia, vừa vặn trông thấy trong mắt có một tia sáng lóe lên.

 

Ánh sáng tới quá nhanh, nàng căn bản không thấy rõ, cơ hồ cho rằng nàng đang ảo giác.

 

Bởi vì, trong nháy mắt, đối diện với vẻ đẹp trước mặt, đồng tử của nàng liền trở nên mê muội lơ mơ, như  được phủ bằng một tầng sương mù, lại giống như bộ dạng chưa tỉnh ngủ.

 

Đây, là tình huống gì? Nàng đang nằm mơ sao?

 

Cổ Lạc nhi hung hăng véo chính mình một cái, đúng là không đau mà, quả nhiên nàng đang nằm mơ.

 

Nhưng biểu tình trên mặt soái ca sao lại kỳ quái như vậy?

 

Lông mày của hắn dữ dội nhảy lên một cái, môi khẽ nhếch, giống đang hít vào, bộ dạng trông rất thổng khổ.

 

“Ngươi làm sao vậy?”

 

Cổ Lạc nhi bất chấp tình cảnh của mình, niềm nở hỏi hắn.

 

Soái ca mở miệng: “Ngươi véo trẫm thật đau.”

 

Thanh âm trầm thấp, rất có từ tính, mang theo vài phần tức giận, lại có vài phần mệt mỏi.

 

Cổ Lạc Nhi chưa từng được nghe thanh âm dễ nghe như thế, thanh âm kia có một đạo lực trí mạng  xuyên thấu, giống như thẩm thấu vào trong lòng người.

 

Nàng cũng chưa từng gặp qua dung mạo tuấn mỹ thế này, nói là tuấn mỹ, nhưng không hề mất đi cương khí.

 

Cổ Lạc nhi có chút hoảng hốt, kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời đã quên phản ứng.

 

Bên tai lại truyền đến vô số thanh âm ầm ĩ.

 

“Hoàng thượng, ngài không có việc gì chứ?”

 

“Đây là chuyện gì? Yêu nữ to gan, dám ngồi trên người hoàng thượng, còn không mau xuống.”

 

“Yêu nữ, ngồi trên người hoàng thượng chưa nói, còn dám véo long thể của hoàng thượng, đúng là không muốn sống nữa.”

 

Cổ Lạc nhi bị những âm thanh này làm cho hoàn hồn, nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện, hóa ra mình đang ngồi ở trên người vị soái ca trước mặt.

 

Mà tay phải của nàng, vừa rồi tự véo, đang đặt ở trên đùi soái ca.

 

Thì ra vừa rồi nàng véo không phải là mình, mà là soái ca, thảo nào không cảm thấy đau.

 

Cổ Lạc Nhi là một đứa trẻ hiểu lễ phép, vội vàng giải thích với soái ca.

 

“Thực xin lỗi, ta không cố ý, vừa rồi là nhầm lẫn, còn tưởng rằng đang véo chính mình.”

 

Soái ca đảo mắt khinh thường, ngửa đầu về phía sau, tựa lưng vào chỗ dựa trên giường, nhắm mắt lại, không thèm quan tâm đến lý lẽ của nàng.

 

Cổ Lạc Nhi cũng trợn mắt với hắn.

 

Gì chứ, thật sự nàng không cố ý, bộ dạng của hắn là có ý gì chứ?

 

Bên tai lại truyền tới thanh âm ầm ĩ.

 

“Yêu nữ, dám bất kính với hoàng thượng.”

 

“Yêu nữ, còn không mau bò xuống.”

 

Cổ Lạc Nhi chợt nhớ lại, mình vẫn còn đang ngồi trên người soái ca, vội vàng nhảy xuống khỏi người hắn.

 

Đưa mắt nhìn chung quanh, Cổ Lạc Nhi phát hiện mình đang đứng giữa một hoa viên.

 

Cảnh vật trong hoa viên được bố trí khá nghệ thuật.

 

Núi giả lương đình, cầu nhỏ nước chảy, kỳ hoa dị thảo, những thứ lâm viên cần có đều có, mà cấu tứ lại sáng tạo, phối hợp lại vô cùng làm người ta cảnh đẹp ý vui.

 

Bên cạnh nàng, dưới tàng cây Hạnh hoa nở rộ, một chiếc giường được đặt ở nơi đó, soái ca vừa bị nàng véo đã vững vàng nằm nghiêng ngủ trên giường.

 

Cổ Lạc nhi hơi hiểu ra, vừa rồi nàng nhất định té xuống từ trên không trung , nhưng mà té lên trên người vị soái ca này, cho nên mới không bị thương.

 

Chung quanh nàng, có mấy người như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt đều là vẻ đề phòng.

 

Trong miệng bọn họ không còn kêu gào, cũng không dám tự mình tiến gần đền người nàng, đại khái là không biết chính xác lai lịch của nàng, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

 

Trực giác Cổ Lạc nhi mách bảo nơi này không bình thường.

 

Nàng đang ở nơi nào?

 

Đúng rồi, những người trước mắt đang mặc, đều là trang phục cổ nhân.

 

One response to “Ái phi_Chương 2

  1. Trang Bống 29/11/2014 lúc 1:55 Chiều

    Nữ 9 cũng thú vị nha hehe hóa ra véo nhầm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Sa Mộc Thảo

Giữa đỉnh loạn thế cuồng phong, cười thay thiên hạ. Về thưở phồn hoa, cùng ai tay trong tay, sánh vai lặng lẽ.

Di Di's Sweety Home

Pass em yêu anh đã được cập nhật đầy đủ ở một trong những cột phía bên dưới màn hình blog

Tiểu Diệp Thảo

một nhánh cỏ lặng thinh

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

YoYoBooks

Nhà mới của Phượng Uyển Cung

Vân Du Gia

Gió thổi mây bay ~ Tự do tự tại ~

Trúc Lâm sơn trang

We are family...

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

List tiểu thuyết

Tổng hợp tiểu thuyết

Maroon & DuDu

Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

Ổ mèo

Ăn chơi, ngủ nghỉ :)

Mạt Trà

Every love story is a ghost story.

Mộng... để đó

Mắt không thấy ... Tâm không phiền

Lạc Hoa cung

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa.

Paradise kiss

Đối với thế giới này bạn chỉ là một người nhưng đối với ai đó bạn là cả một thế giới

Poisonic

Novel's Lover (Blog chia sẻ Tiểu thuyết Tiếng Anh)

%d bloggers like this: