某焰

♥ Phật tại tâm, Ma tại nhân ♥

Ái phi_Chương 4

Chương 4: Được phong làm Tiên phi

 

“Hoàng thượng,” Cổ Lạc Nhi còn muốn gọi, bị một tên thái giám kế bên vội vàng ngăn cản.

“Nương nương, người ngàn vạn lần đừng gọi nữa, hoàng thượng tức giận rồi.”

Cổ Lạc Nhi thấy thần sắc của hắn khẩn trương, mặt cũng biến sắc, đành phải tạm thời ngậm miệng lại, ngồi xuống ghế chờ đợi.

Nàng không muốn làm cho đám người này vì nàng mà phải khiếp đảm. Hơn nữa, nàng vừa lúc có thể dò la một chút tin tức từ bọn họ.

Cổ Lạc Nhi đảo mắt xung quanh, vẫy vẫy tay với thái giám đầu lĩnh.

Thái giám đầu lĩnh nhanh chóng đi đến, cung cung kính kính đứng trước mặt  Cổ Lạc Nhi.

“Nương nương, ngài có gì phân phó?”

Từ nhỏ đã được giáo huấn là phải kính già yêu trẻ nên toàn thân Cổ Lạc Nhi nhất thời không được tự nhiên.

Bản thân ngồi sung sướng, lại để cho người có tuổi bằng ông nội mình đứng trước mặt, khom lưng quỳ gối nói chuyện với nàng, nàng sao cứ có cảm giác như mình đang phạm tội?

Vì vậy Cổ Lạc Nhi nói với hắn: “Ngươi cũng ngồi xuống đi.”

Vị thái giam đầu lĩnh như bị lời nói của Cổ Lạc Nhi dọa cho sợ, vội vàng khoát tay nói: “Không thể, không thể. Nô tài làm sao dám ngồi trước mặt nương nương?”

Cổ Lạc Nhi nhức đầu nói: “Bảo ngươi ngồi ngươi cứ ngồi chứ sao. Ngươi cứ đứng trước mặt ta mà nói chuyện như vậy, ta cảm thấy không quen.”

Nhưng nói thế nào thái giám đầu lĩnh cũng không chịu ngồi xuống.

Cổ Lạc Nhi nóng lên, cố ý xụ mặt hỏi hắn: “Ta là nương nương, ngươi cần phải nghe lời ta, đúng hay không?”

“Dạ đúng.”

Thái giám đầu lĩnh lau lau mồ hôi lạnh trên mặt, đột nhiên không hiểu, nương nương trước mặt rốt cuộc là hiền lành, hay là rất khó đối phó.

Cổ Lạc Nhi đắc ý nói: “Vậy thì được rồi. Ta lệnh cho ngươi ngồi xuống.”

“Dạ.”

Thái giám đầu lĩnh đành phải theo lời mà ngồi xuống. Nhưng không dám ngồi lên trên ghế, mà tìm chiếc ghế đá phía dưới, nghiêng người ngồi xuống.

Cổ Lạc Nhi nhìn thấy, hắn chỉ ngồi bằng nửa mông.

Bộ dạng nơm nớp lo sợ, vừa thấy tức cười lại vừa tội nghiệp.

Cổ Lạc Nhi biết hắn không có biện pháp, người từ nhỏ đã được giáo dục trở thành nô tài, nàng nhất thời không có cách nào thay đổi hắn.

Dù sao thì hắn cũng đã ngồi xuống, nàng nói chuyện với hắn cũng sẽ không sinh ra cảm giác phạm tội.

“Công công, ngươi xưng hô thế nào vậy?”

Cổ Lạc Nhi trước hết tìm cách làm quen với hắn đã.

Hắn xưng hô với nàng và soái ca đều giống như kiểu hoàng cung cổ đại, vậy nàng gọi hắn là công công thì cũng phù hợp rồi.

Thái giám đầu lĩnh khom người, trà lời: “Hồi nương nương, nô tài tên gọi An Thụy.”

“Thì ra là An công công.”

An Thụy vội vàng đứng lên, nói: “Nương nương, nô tài không xứng, người gọi nô tài An Thụy là được rồi.”

Cổ Lạc Nhi đành phải ra hiệu với hắn, ý bảo hắn ngồi xuống.

“Được rồi, An thụy, ngươi trước tiên ngồi xuống rồi hãy nói.”

Trong lòng không khỏi có chút kỳ quái, chẳng phải nói đại thái giám theo bên người hoàng thượng quyền thế đều rất lớn, hậu phi không được sủng ái còn phải nhìn mặt bọn họ hành sự sao?

Sao người thái giám này lại cẩn thận trịnh trọng, thật là giống với bộ dạng của nô tài.

Đương nhiên, ý nghĩ này chỉ lóe lên ở trong đầu một chút liền bị Cổ Lạc Nhi vứt qua một bên.

Nàng không có công sức để đi nghĩ về những chuyện vặt vãnh này, nàng muốn thừa dịp soái ca đang ngủ dò hỏi hình hình An Thụy.

Thì ra, nàng bị vòng xoáy mang đến một thời không chưa từng nghe nói qua này.

Quốc gia này tên là Vô Ưu quốc, mà soái ca đang ngáy khò khò ở trên giường chính là Đông Phong Túy hoàng đế của Vô Ưu quốc.

Tập tục của Vô Ưu quốc cơ bản giống như cuộc sống cổ đại nàng đã biết.

Cổ Lạc Nhi bắt đầu mừng thầm, chẳng lẽ nguyện vọng buổi sáng của nàng đã thành hiện thực?

Nàng thực sự thoát khỏi những công việc mà nàng chán ghét bị ép phải làm, mà còn được trải qua cuộc sống nàng thật sự mong muốn?

Aizz, cha mẹ, Lạc Nhi thực xin lỗi hai người, nguyện vọng muốn con xuất ngoại của hai người, chỉ sợ là không thể thành hiện thực, đây không thể trách con được.

Con là thân bất do kỷ. (Hoàn cảnh không do mình quyết định).

Cổ Lạc Nhi nghĩ ngợi một lúc, có chút chột dạ.

Cũng có chút nhớ đến cha mẹ ở thời không kia.

Có điều, ký lai chi tắc an chi (đã ở đâu thì làm quen với nơi đó), nàng muốn thừa dịp cơ hội hiếm có này hưởng thụ cuộc sống thật tốt, có thể hưởng thụ bao lâu thì hưởng thụ.

Hắc hắc, cha mẹ, tuy nói Lạc Nhi không thực hiện được nguyện vọng xuất ngoại của hai người, nhưng tới một thời không khác, phải nói là so với xuất ngoại ưu việt hơn nhiều chứ nhỉ?

Đây chính là việc người bình thường không làm được nha.

Thật có chút hoài nghi, đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp thật đẹp, hoàn hảo đến nỗi làm cho người khác khó có thể tin được.

Có phải nàng vừa ngủ thiếp đi, sau đó hiện ra giấc mộng này?

Cổ Lạc Nhi nhịn không được lại véo mình một cái.

Lúc này nàng dùng lực tương đối nhỏ, nhưng cảm giác đau đớn trên mu bàn tay vẫn cực kỳ rõ ràng, nàng thật sự không phải đang nằm mơ.

“Này, ngươi có sở thích véo người sao?”

Trên giường ngủ truyền đến một thanh âm lười biếng.

 

An công công nghe vậy, vội vàng lách người ngồi dậy khỏi ghế, khoanh tay đứng sang một bên.

Cổ Lạc Nhi nhìn về phía giường ngủ, chỉ thấy Đông Phong Túy đã tỉnh lại, đang nhìn nàng.

Nhưng hắn cũng không đứng dậy, uể oải tựa người trên giường ngủ, một tay che miệng, bộ dáng dường như còn rất muốn ngủ.

Trên người hắn mặc không phải là minh hoàng long bào, mà là một trường bào màu trắng như tuyết.

Trên áo dài thêu một bức tranh thủy mặc màu đen trắng, vài cánh Hạnh Hoa  màu trắng từ trên cành nhè nhẹ rơi xuống, dính lại trên áo, như một phần trong bức họa.

Vạt áo trước ngực hơi hơi mở, lộ ra cái cổ như bạch ngọc.

Vài sợi tóc rất tùy ý buông xuống trên vạt áo và giường, lười biếng như cả người hắn vậy.

Cổ Lạc Nhi vội vàng đứng lên, chạy đến trước giường ngủ.

Nhìn đôi mắt hắn nửa mở nửa khép, Cổ Lạc Nhi sợ hắn không lưu ý lại ngủ mất, nàng thừa dịp thời điểm hắn thanh tỉnh liền mở miệng nói rõ ràng.

“Hoàng thượng, vừa rồi ngươi phong ta làm Tiên phi?”

Cổ Lạc Nhi đi thẳng vào vấn đề hỏi.

Đối phó loại người lười này, biện pháp tốt nhất chính là đừng quanh co lòng vòng.

“Ừ.”

Đông Phong Túy khẽ ừ, tỏ vẻ thừa nhận.

“Vì sao?”

Đông Phong Túy ngước mắt lên trời đảo qua đảo lại, lúc này ngay cả nói cũng lười.

Cổ Lạc Nhi suy nghĩ kỹ một hồi mới hiểu được ý tứ của hắn, hỏi: “Ý ngươi nói, ta từ trên trời rớt xuống, cho nên phong ta làm Tiên phi?”

“Ừ.”

Đông Phong Túy từ trong mũi khẽ hừ nhẹ tỏ ý trả lời.

“Nhưng, ta không thể làm Tiên phi của ngươi.”

Đông Phong Túy ngáp một cái thật to, làm như không nghe thấy lời của Cổ Lạc Nhi.

Cổ Lạc Nhi nóng nảy, dứt khoát đặt mông ngồi xuống giường ngủ, nắm chặt đầu vai của Đông Phong Túy, trước khi hắn chìm vào mộng đẹp lần nữa liền đánh thức dậy.

“Này, ngươi đừng ngủ được không? Ngươi vẫn chưa trả lời ta…, ta không thể làm Tiên phi của ngươi, mời ngươi thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”

Đông Phong Túy đẩy tay của nàng ra, trở lại trên giường ngủ, nói ba chữ.

“Đều giống nhau.”

“Có ý tứ  gì?”

Đông Phong Túy không trả lời nàng, nhắm mắt lại, như là đắm chìm trong gió xuân.

Đúng là một tên thần ngủ.

Cổ Lạc nhi ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời còn chưa có nhô lên cao, đang là buổi sáng.

Buổi sáng mà đã bắt đầu ngủ ngon, như vậy buổi chiều buổi tối hắn làm cái gì?

Cổ Lạc Nhi gãi gãi đầu, hỏi thăm An Thụy: “Tối qua Hoàng thượng quá mệt mỏi, cho nên hiện giờ cần nghỉ ngơi, phải không?”

Biểu cảm trên mặt An Thụy muốn cười lại không dám cười.

Hàm súc đáp: “Hồi nương nương, hoàng thượng từ trước đến nay ngủ tương đối nhiều.”

Cổ Lạc Nhi rõ ràng, hóa ra người này mỗi ngày đều như thế, không làm việc, chỉ để ý ngủ ngon.

Còn lười hơn cả cừu lười biếng.

(Cừu lười biếng: trong phim hoạt hình Cừu vui vẻ và sói xám)

Trong ấn tượng, hoàng đế nên có rất nhiều công việc phải xử lý. Nhìn Đông Phong Túy an nhàn ngủ như thế, rõ ràng chính là, vong quốc chi quân.

(Diễm: Mất nước do vua, ý là vua bất tài, vô dụng)

Cổ Lạc Nhi oán thầm vài câu.

Đương nhiên, mặc kệ hắn là vong quốc chi quân hay là thánh minh chi quân, đều không liên quan gì đến nàng.

Có liên quan đến nàng chính là, hiện giờ nàng phải ở chỗ này bồi hắn ngủ.

Hắn phong nàng làm Tiên phi, lại không an bài chỗ ở cho nàng, nàng chỉ có thể dây dưa ở chỗ này, đây mới là chuyện phải tính toán.

Bởi vậy, Cổ Lạc Nhi mới mặc kệ hắn có phải hoàng đế hay không, nâng mặt Đông Phong Túy vỗ vỗ vài cái.

“Hoàng thượng, rời giường đi.”

Đông Phong Túy hất tay nàng ra, hàm hàm hồ hồ nói: “Đừng làm nháo”.

Mặt của hắn đối diện Cổ Lạc Nhi, lúc này khoảng cách không xa cũng không gần, vừa vặn để Cổ Lạc Nhi thấy đủ rõ ràng.

Cổ Lạc Nhi không khỏi cảm thấy có chút sững sờ.

Mặt như mỹ ngọc, mày kiếm mũi cao, khóe môi nhếch lên vẽ thành một đường cong duyên dáng, làm cho người ta có một loại xúc động muốn mạnh mẽ hôn lên một cái.

Còn cặp mắt kia, dù cho nhắm chặt , cũng có một loại mị hoặc không nói thành lời.

Còn có, còn có làn da xúc cảm của hắn, ôn nhuận mềm mại, cảm giác tuyệt hảo. So với nàng còn tốt hơn.

Thật là một mỹ nam độc nhất vô nhị.

Nàng xem phim trên TV nhìn thấy không ít ngôi sao soái ca, nhưng không có một người nào, không ai có thể so sánh với người trước mặt.

Cổ Lạc Nhi sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục tinh thần, rút tay về.

Mỹ thì làm sao? Soái thì thế nào?

Cũng chỉ là một tên lười biếng.

Hừ, giống như cái gối thêu hoa mà thôi.

Không, còn kém xa cái gối thêu hoa. Cái gối tốt xấu còn có chút tác dụng, mà hắn, không chút tác dụng, phải có người tới hầu hạ hắn, là một sâu gạo mà thôi.

Thật đáng tiếc cho miếng bị thịt tốt như này.

Cổ Lạc Nhi quyết tâm phải đánh thức hắn, những điều muốn hỏi đều đã hỏi An Thụy, để nàng tiếp tục ngồi không ở đây, nàng không chịu nổi.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Sa Mộc Thảo

Giữa đỉnh loạn thế cuồng phong, cười thay thiên hạ. Về thưở phồn hoa, cùng ai tay trong tay, sánh vai lặng lẽ.

Di Di's Sweety Home

Pass em yêu anh đã được cập nhật đầy đủ ở một trong những cột phía bên dưới màn hình blog

Tiểu Diệp Thảo

một nhánh cỏ lặng thinh

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

YoYoBooks

Nhà mới của Phượng Uyển Cung

Vân Du Gia

Gió thổi mây bay ~ Tự do tự tại ~

Trúc Lâm sơn trang

We are family...

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

List tiểu thuyết

Tổng hợp tiểu thuyết

Maroon & DuDu

Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

Ổ mèo

Ăn chơi, ngủ nghỉ :)

Mạt Trà

Every love story is a ghost story.

Mộng... để đó

Mắt không thấy ... Tâm không phiền

Lạc Hoa cung

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa.

Paradise kiss

Đối với thế giới này bạn chỉ là một người nhưng đối với ai đó bạn là cả một thế giới

Poisonic

Novel's Lover (Blog chia sẻ Tiểu thuyết Tiếng Anh)

%d bloggers like this: