某焰

♥ Phật tại tâm, Ma tại nhân ♥

Ái phi_Chương 28

Chương 28: Muốn chán ghét chết hắn

 

“A, không có gì. Cám ơn bữa trưa của ngươi, ta đi đây.”

 

Cổ Lạc Nhi đứng lên, định tính toán chuồn đi.

 

“Đứng lại.”

 

Hắc y nhân lại lạnh như băng quát bảo nàng dừng lại.

 

Trong mắt lãnh quang lóe lên, nói: “Ngươi còn cái này chưa uống.”

 

“Cái gì vậy?”

 

Cổ Lạc Nhi nhìn lên phía bàn, trên bàn chỉ có một bầu rượu.

 

Chẳng lẽ, Hắc y nhân muốn cho nàng uống rượu?

 

Không thể nào.

 

Nhưng là, Hắc y nhân thật sự cầm rượu lên, rót rượu vào trong chén, cũng đứng lên, chậm rãi đi tới chỗ Cổ Lạc Nhi.

 

Cổ Lạc Nhi sợ tới mức liên tục lui về phía sau.

 

Hắn muốn làm gì?

 

Nàng không sợ uống rượu, chỉ một chén rượu nhỏ thế kia, căn bản sẽ không làm khó được nàng.

 

Nhưng, nhưng rượu  Hắc y nhân mời nàng uống, khẳng định không có chuyện tốt.

 

Hắc y nhân từng bước một tiến gần.

 

Cổ Lạc Nhi từng bước một lui về phía sau.

 

Rốt cục, nàng lùi đến vách tường, không thể lùi được nữa.

 

Hắc y nhân nâng chén rượu dồn ép trước mặt Cổ Lạc Nhi, từ trong lòng ngực lấy ra một bình ngọc nhỏ, đổ ra một viên thuốc màu đỏ như máu.

 

Sau đó cầm bình ngọc nhỏ nhét trở lại trong ngực, bỏ viên thuốc vào trong chén rượu.

 

Viên thuốc vừa vào trong rượu, lập tức tan ra, cả chén rượu đều biến thành màu đỏ thẫm.

 

Hắc y nhân nâng rượu lên bên môi Cổ Lạc Nhi, lạnh giọng nói: “Uống hết.”

 

Cổ Lạc Nhi chỉ biết rượu này của hắn tuyệt đối không có chuyện tốt, khép chặt môi, nói gì cũng không chịu mở ra.

 

Hắc y nhân dứt khoát dùng tay kia siết quai hàm của nàng, buộc nàng hé miệng.

 

Cổ Lạc Nhi miệng vừa mới hé ra, cả chén rượu lập tức được đổ vào trong miệng nàng.

 

Không biết Hắc y nhân lại sử dụng yêu pháp gì, Cổ Lạc Nhi thân bất do kỷ đem rượu nuốt xuống.

 

Hắc y nhân buông tay ra, trở lại bên cạnh bàn, đặt chén rượu xuống, khoát khoát tay về phía Cổ Lạc Nhi.

 

“Ngươi có thể đi.”

 

“Này, ngươi vừa rồi cho ta uống thứ gì?”

 

“Tiêu hồn tán.”

 

“Gì? Ngươi cho ta uống loại thuốc hèn hạ này? Ngươi muốn làm gì?”

 

Cổ Lạc Nhi móc cổ họng, dứt khoát muốn đem toàn bộ thuốc vừa mới uống vào nôn ra ngoài.

 

Hắc y nhân mắt lạnh nhìn nàng, cũng không ngăn cản.

 

Chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Vô dụng , thuốc vừa vào trong bụng , lập tức có hiệu lực, không nôn ra được .”

 

Cổ Lạc Nhi quả nhiên cảm thấy trong bụng có một dòng nhiệt xông thẳng lên phổi, cả kinh thất sắc.

 

Tiêu hồn tán? Thế nào lại nghe giống tên xuân dược.

 

Cổ Lạc Nhi sợ hãi hỏi: “Này , ngươi định Bá Vương ngạnh thượng cung? Ta đã nói rồi, ta cùng nam nhân khác như thế nào, Hoàng đế chắc chắn không quan tâm. Ngươi không cần dùng cái này để uy hiếp ta.”

(Bá vương ngạnh thượng cung: nôm na có nghĩa là cưỡng gian đó =)))

 

Hắc y nhân kinh ngạc nhìn nàng, một lúc lâu mới cười lạnh lên tiếng.

 

“Ngươi nghĩ đi đâu rồi? Một đại cô nương nhà như thế nào mà một chút cũng không hiểu được rụt rè? Tiêu hồn tán không phải xuân dược, mà là độc dược.”

 

Cổ Lạc Nhi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ lồng ngực của mình.

 

Thật tốt quá, không phải xuân dược.

 

Nhưng mà, hắn vừa nói cái gì? Độc dược?

 

Cổ Lạc Nhi lại nhảy dựng lên.

 

Vừa sợ vừa giận nói: “Này , ngươi cho ta uống độc dược? Tại sao? Chúng ta vốn không quen biết, ta chưa từng chọc giận trêu ghẹo ngươi, ngươi tại sao phải hại chết ta?”

 

Hắc y nhân kiên nhẫn giải thích.

 

“Tiêu hồn tán độc tính phải một tháng sau mới phát tác. Đến lúc đó chỉ cần uống giải dược sẽ không có chuyện gì.”

 

Cổ Lạc Nhi hiểu ra, thay hắn nói tiếp.

 

“Về phần ta đến lúc đó có thể nhận được giải dược hay không, phải xem tâm tình của ngài rồi, đúng không? Nói đi, ngươi muốn ta làm cái gì?”

 

Hắc y nhân khen: “Thông minh. Khó trách hắn muốn phong ngươi làm Tiên phi. Nhiệm vụ của ngươi, chính là mật thiết chú ý hành động của hắn, ngươi ở  Tử Tiêu Cung, rất dễ dàng tiện quan sát.”

 

Cổ Lạc Nhi tạm thời đã quên tình cảnh của mình.

 

Nghẹn ngào cười nói: “Hắn chính là một tên đại lười, cả ngày ngoại trừ ngủ ra chuyện gì cũng không làm. Được rồi, ngươi có thể đưa giải dược cho ta.”

 

Hắc y nhân cũng không trao đổi với nàng.

 

“Ngươi mới nhìn hắn chưa đến một ngày, sao biết được gì? Tốt nhất, ngươi phải cùng hắn ở một chỗ, theo dõi hắn.”

 

“Được rồi.”

 

Cổ Lạc Nhi chỉ muốn qua loa cho có lệ với Hắc Y nhân.

 

“Ngươi tên là gì, một tháng sau ta tới đâu tìm ngươi?”

 

Hắc y nhân đáp: “Tên của ta không tiện nói cho ngươi biết, có việc ta sẽ tìm ngươi. Ngươi còn có nhiệm vụ khác, lúc nào cần dùng đến ngươi ta sẽ tới tìm ngươi là được.”

 

“Nha. Vậy ta có thể đi được chưa?”

 

“Có thể. Nhớ kỹ, nhất định phải hảo hảo quan sát hành động của hắn, có lẽ, hắn không phải là một hoàng đế lười, hắn không hề đơn giản.”

 

“Đã biết.”

 

Cổ Lạc Nhi vội vã muốn chạy đi.

 

Vừa đi tới cửa, Hắc y nhân lại ở phía sau căn dặn.

 

“Chờ chút.”

 

Cổ Lạc Nhi đành phải lại đứng lại.

 

Ai, uống tiêu hồn tán của người ta, không thể không để người ta định đoạt a.

 

Ơ, lời này nghe thế nào mập mờ như vậy?

 

Hắc y nhân đưa cho nàng một cái ống tròn đen tuyền hình gì đó.

 

“Đây là cơ nỏ ám khí, ngươi không biết võ công, có lẽ, thứ này có thể có tác dụng.”

 

Chỉ vào từng bộ phận trên cơ nỏ, nói cho Cổ Lạc Nhi phương pháp sử dụng.

 

Cơ nỏ làm bằng sắt, bên trong chứa lò xo cùng chốt mở, vặn chốt mở có thể bắn ra ngân châm.

 

Uy lực cực lớn.

 

Cổ Lạc Nhi như lấy được chí bảo.

 

Mới nghĩ tìm một tên hộ vệ bảo vệ mình đây, hộ vệ này không phải tự bay đến tay sao?

 

Thật sự so với có người bảo vệ còn tốt hơn nhiều.

 

“Nhớ kỹ, phần màu đỏ phóng ra ngân châm có độc, màu lam không độc.”

 

Hắc y nhân dặn dò, lại đưa cho Cổ Lạc Nhi một hộp sắt, bên trong , là ngân châm dùng để đưa vào trong cơ nỏ.

 

Cổ Lạc Nhi đem ngân châm cất kỹ, hí hoáy lật qua lật lại cơ nỏ.

 

Hắc y nhân không hề để ý tới nàng, đi tới phía trước cửa sổ, cầm cửa sổ kéo ra một khe hở nho nhỏ, quan sát tình hình bên ngoài.

 

Cơ nỏ trong tay Cổ Lạc Nhi đối diện trước hắn.

 

Một chủ ý lớn mật đột nhiên nổi lên trong lòng.

 

Cổ Lạc Nhi tim đập thình thịch, lòng bàn tay đều thấm ra mồ hôi lạnh.

 

Theo cách nói của Hắc y nhân, cơ nỏ này hết sức lợi hại, mà Hắc y nhân hiện tại đang quay lưng về phía nàng, nàng có nên thử một chút, xem có thể chế trụ hắn hay không?

 

Nhưng là, vạn nhất không chế trụ được, hắn tức giận, sẽ không hại nàng chứ?

 

Mặc kệ, con người đôi khi phải đọ sức một phen.

 

Cổ Lạc Nhi cắt ngang tâm tư, khởi động bộ phận màu lam.

 

Nàng chưa từng có ý nghĩ hại người, không phải bất đắc dĩ chắc sẽ không sử dụng độc châm.

 

Vài tia hàn quang từ giữa cơ nỏ nhanh chóng bắn ra, bắn về phía chân Hắc y nhân.

 

Cổ Lạc Nhi suy cho cùng tâm địa vẫn tốt, không muốn hại chết Hắc y nhân, chỉ muốn chế trụ hắn, buộc hắn đưa mình giải dược.

 

Mắt thấy ngân châm sẽ phải đâm tới trên đùi Hắc y nhân, tựa như phía sau lưng Hắc y nhân có đôi mắt dài, tung người nhảy lên.

 

Toàn bộ ngân châm bắn vào giữa vách tường dưới cửa sổ.

 

Hắc y nhân giống như một con diều hâu to lớn, nhẹ nhàng linh hoạt đáp xuống.

 

Xoay người, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chăm vào Cổ Lạc Nhi.

 

Trên mặt vẫn lạnh băng như cũ.

 

“Ta chưa bao giờ đem vũ khí có thể uy hiếp được mình giao vào tay người khác, ngươi đại khái có thể thử lại một lần.”

 

Cổ Lạc Nhi thấy phản ứng của hắn nhanh vô cùng, lại bị tư thế hắn ưu mỹ đáp xuống làm cho sợ ngây người, nghe vậy liền phục hồi tinh thần lại.

 

Hai tay loạn động.

 

“Ta, ta không phải cố ý. Ta chính là lúc đang xem cơ nỏ không cẩn thận vặn đến chỗ mở, ngươi ngàn vạn đừng hiểu lầm. Thực xin lỗi a, ta đi trước một bước.”

 

Không đợi Hắc y nhân trả lời, vội vàng kéo cửa phía sau ra, lách người chạy ra ngoài.

 

Hắc y nhân cũng không quát bảo nàng đứng lại.

 

Cổ Lạc Nhi căn bản không dám dừng lại, cũng không quay đầu lại, hướng dưới lầu chạy đi.

 

Lúc này đã đến giờ ăn trưa, trong tửu lâu không ít người ngồi.

 

Cổ Lạc Nhi liều chết chạy trốn, thiếu chút nữa đụng ngã người khác.

 

Chạy thẳng đến hai con đường bên ngoài, Cổ Lạc Nhi mới dừng lại, từng hớp từng hớp thở phì phò thở.

 

Nhìn xem xung quanh không có ai chú ý tới nàng, cầm cơ nỏ giấu vào trong ngực.

 

Hắc y nhân không có đuổi theo, nàng không nhìn thấy thân ảnh của hắn.

 

Lúc này nàng mới tỉnh táo lại cân nhắc tình cảnh của mình.

 

Mục đích của Hắc y nhân  rất rõ ràng, chính là muốn để nàng làm gian tế.

 

Nàng thật sự gặp cái vận xui xẻo gì đây a, Cổ Lạc Nhi lần nữa cảm thán, trước chỉ là mất tiền, nhưng hiện tại ngay cả mệnh đều không giữ được.

 

Thời gian một tháng, tính mạng của nàng chỉ có khoảng một tháng.

 

Lúc này Cổ Lạc Nhi thật sự không có hứng thú đi dạo phố nữa, ủ rũ cúi đầu trở lại hoàng cung.

 

Bước vào cửa chính Tử Tiêu Cung, vừa vặn trông thấy một hàng công công bưng hộp đựng thức ăn nối đuôi nhau tiến vào sườn đông Thiên điện.

 

 Gian điện kia chính là nơi Đông Phong Túy dùng bữa.

 

Cổ Lạc Nhi hai mắt tỏa sáng, đúng rồi, nàng có thể nghĩ biện pháp lừa gạt Hắc y nhân.

 

Ví dụ như, nàng có thể nói cho Hắc y nhân, Đông Phong Túy mỗi ngày đều ăn chút gì a, mỗi ngày đều mặc y phục gì a, mỗi ngày đều ngủ mấy tiếng nữa ….

 

Phi phi, cái gì mà mỗi ngày ngủ mấy giờ, hắn rõ ràng nhất định cả ngày cả ngày đều ở đây ngủ.

 

Đến lúc đó nàng có thể nói: “Hắc hắc, lão huynh, ta thăm dò được đầy đủ cẩn thận đi? Đưa giải dược ra đây.”

 

Cổ Lạc Nhi vốn là một Nhạc Thiên phái, lập tức đem phiền não vừa mới ném sau đầu, hào hứng đi vào sườn đông Thiên điện.

(Nhạc thiên phái: kiểu người vui vẻ, hồn nhiên)

 

Nàng đúng lúc có thể quan sát Đông Phong Túy nhiều hơn nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Sa Mộc Thảo

Giữa đỉnh loạn thế cuồng phong, cười thay thiên hạ. Về thưở phồn hoa, cùng ai tay trong tay, sánh vai lặng lẽ.

Di Di's Sweety Home

Pass em yêu anh đã được cập nhật đầy đủ ở một trong những cột phía bên dưới màn hình blog

Tiểu Diệp Thảo

một nhánh cỏ lặng thinh

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

YoYoBooks

Nhà mới của Phượng Uyển Cung

Vân Du Gia

Gió thổi mây bay ~ Tự do tự tại ~

Trúc Lâm sơn trang

We are family...

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

List tiểu thuyết

Tổng hợp tiểu thuyết

Maroon & DuDu

Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

Ổ mèo

Ăn chơi, ngủ nghỉ :)

Mạt Trà

Every love story is a ghost story.

Mộng... để đó

Mắt không thấy ... Tâm không phiền

Lạc Hoa cung

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa.

Paradise kiss

Đối với thế giới này bạn chỉ là một người nhưng đối với ai đó bạn là cả một thế giới

Poisonic

Novel's Lover (Blog chia sẻ Tiểu thuyết Tiếng Anh)

%d bloggers like this: