某焰

♥ Phật tại tâm, Ma tại nhân ♥

Ái phi_Chương 82

Chương 82: Hại người không thành phản thành bị hại

 

Trước hết nghĩ biện pháp chạy trốn rồi nói sau.

 

Trong đầu đang nhanh chóng nghĩ cách chạy trốn, đột nhiên giữa không trung lóe lên hắc ảnh, người nọ thân choàng áo đen, đầu đội mũ đen bay lượn trong hỏa tiễn.

 

Bên mũ buông xuống lụa đen, hoàn toàn che đậy lại dung mạo của hắn.

 

Nhưng không ngăn được, dáng người tuyệt diệu cùng khí phách khiếp người của hắn.

 

Tim Cổ Lạc Nhu bỗng nhiên đập nhanh hơn.

 

Cơ hồ muốn bật thốt lên kêu ra, Đạp Tuyết công tử.

 

Nguyên Phương và Vân Phi bên cạnh cũng đã kêu lên.

 

“Mau nhìn a, là Đạp Tuyết công tử.”

 

“Thật tốt quá, Đạp Tuyết công tử đến đây, chúng ta được cứu rồi.”

 

Trong truyền thuyết, Đạp Tuyết công tử từ trước đến nay dám làm việc nghĩa, hành hiệp trượng nghĩa.

 

Hôm nay hắn nhất định thấy chuyện bất bình nên đến.

 

Bọn thị vệ được sự cổ vũ, yêu đao cầm trong tay múa đến thủy tiết bất thông.

(thủy tiết bất thông: nước không ngấm qua được, ý là hăng hái vung kiếm)

 

Tất cả hỏa tiễn bắn về phía lầu một của Minh Châu lâu đều bị bọn hắn chặn trở về.

 

Cổ Lạc Nhi lại ngửa mặt nhìn Đạp Tuyết công tử giữa không trung.

 

Chân hắn đạp lên một mũi tên lửa, mượn lực bay lên đỉnh Minh Châu lâu.

 

Một thoáng kia, Cổ Lạc Nhi có một loại ảo giác, dường như hắn không phải là một người, mà là một đầu Hùng Ưng tự do bay lượn.

 

Hắn bễ nghễ thiên hạ, đến phía trên điều khiển mọi người.

 

Lại dường như, hắn không phải chỉ là một người, mà là vô số hắn.

 

Vô số hắn bảo vệ quanh Minh Châu lâu, ai cũng không làm gì được hắn.

 

Đạp Tuyết công tử trên đỉnh lâu, Cổ Lạc Nhi đứng dưới mái hiên, không nhìn thấy hắn.

 

Nàng chỉ nhìn thấy, hỏa tiễn đầy trời lao ngược trở lại, giống như từng con hỏa xà phản phệ, mang theo khói đặc cuồn cuộn, bắn ngược trở lại giữa đám người Phùng Thái úy mang đến.

 

Có mấy tên thủ hạ của Phùng Thái Úy trúng tên, đau đến oa oa kêu to.

 

Còn có mấy tên thủ hạ trên quần áo bắt lửa, bỏ lại cung tiễn trong tay, không ngừng giậm chân.

 

Phùng Thái Úy miệng há lớn, như choáng váng nhìn lên đỉnh Minh Châu lâu.

 

Trên đỉnh lại bay xuống vài mũi tên, lao chính giữa vào hai xe ngựa chở nguyên liệu dẫn lửa.

 

Xe ngựa bị dẫn cháy, chợt dấy lên hỏa diễm hừng hực.

 

Hai con ngựa kéo bị lửa cháy nướng phần đuôi, thất kinh, liều mạng vùng vẫy.

 

Trong lúc hoảng loạn, quẫy không thoát khỏi dây cương, đành phải kéo xe ngựa chạy tán loạn xung quanh.

 

Cũng không quản có người cản ở trước mặt chúng hay không.

 

Bên cạnh xe ngựa đều là người của Phùng Thái Úy.

 

Chỗ ngựa đâm qua, có người bị ngựa giẫm trọng thương, có người vừa mới dập lửa trên y phục lại bị lửa trên xe dẫn đốt, còn có người bị xe ngựa đụng cho bị thương.

 

Con ngựa cũng không để ý những việc này, tiếp tục kéo xe ngựa xông lên phía trước.

 

Đuôi của nó đang bị lửa dẫn đốt, đau đớn khó nhịn, có thể không mau chạy trối chết sao?

 

Mắt thấy xe ngựa đã xông ra khỏi nơi thủ hạ đứng của Phùng Thái Úy, xông vào đường qua lại.

 

Cứ xông về phía trước, tất sẽ làm hại đến dân chúng, nhà dân bên đường vô tội.

 

Cổ Lạc Nhi vội vàng kêu: “Nguyên Phương, các ngươi nhanh kéo lại xe ngựa.”

 

Nguyên Phương vừa đáp ứng, còn chưa kịp hành động, đã thấy giữa không trung lại hiện lên hắc ảnh.

 

Thân pháp của hắc ảnh thật sự quá nhanh, như một làn khói nhẹ, xẹt qua bầu trời.

 

Cổ Lạc Nhi còn chưa nhìn rõ ràng, đã nghe con ngựa truyền đến hai tiếng hí dài thảm thiết, ngã trên mặt đất.

 

Hai chiếc xe ngựa ngừng lại, ngọn lửa lớn trên xe càng phát ra hung mãnh.

 

Trên đỉnh một gian tửu lâu đối diện, Đạp Tuyết công tử đứng ở trên một góc mái cong nhếch lên, áo khoác đen theo gió lay động.

 

Lụa đen trên mặt hắn cũng nhẹ nhàng đong đưa trong gió.

 

Hắn từ trên cao liếc nhìn mọi người phía dưới.

 

Phùng Thái Úy sợ tới mức động cũng không dám động.

 

Cổ Lạc Nhi cũng đứng sững sờ, vẫn không nhúc nhích.

 

Nàng không phải bị dọa choáng váng, mà là nhìn ngây người.

 

Trời ạ, nàng rốt cục cũng được tận mắt nhìn thấy đại hiệp trong truyền thuyết.

 

Quá soái.

 

Đã được gặp qua Đạp Tuyết công tử một lần, gặp qua Lãnh Dạ hai lần, nhưng chưa được trông thấy bọn hắn thi triển công phu ra sao.

 

Hiện tại, nàng cuối cùng cũng được nhìn thấy.

 

Mặc dù, thân pháp Đạp Tuyết công tử quá nhanh, nàng không thể thấy rõ ràng.

 

Nhưng cho dù thân pháp như thế nào, hiện giờ khí thế hắn đứng trên mái cong, thân hình đón gió mà đứng, khiến cho không thể không người nào loạn tâm.

 

Khó trách nhiều người mê luyến Đạp Tuyết công tử như vậy, Cổ Lạc Nhi rốt cục đã hiểu.

 

Nàng rốt cục đã tin tưởng lời An Thụy nói.

 

Bất giác, lại nhớ tới cái hôn kia của Đạp Tuyết công tử.

 

Cổ Lạc Nhi nhẹ nhàng mấp máy môi của mình.

 

Phía sau nàng, vài vị hậu phi đều từ trong trà thất chạy ra, cũng ngẩng lên mặt, ngơ ngác nhìn lên mái cong đối diện, Đạp Tuyết công tử ngọc thụ lâm phong kia.

 

Đạp Tuyết công tử trong truyền thuyết thần long kiến thủ bất kiến vĩ.

(thần long kiến thủ bất kiến vĩ: thần rồng có thể nhìn thấy đầu không thấy đuôi.)

 

Đạp Tuyết công tử thần bí nhất trong truyền thuyết.

 

Hôm nay, các nàng rốt cục may mắn gặp được.

 

Chỉ một thân hình cũng khiến người mê luyến như thế, vậy dung nhan dưới diện sa kia, phải tuyệt sắc đến cỡ nào a?

 

Một đầu phố, lại truyền tới âm thanh cước bộ hỗn loạn.

 

Nhưng không ai ngoảnh về phía âm thanh liếc một cái, tất cả mọi người đều đang ngơ ngác nhìn Đạp Tuyết công tử.

 

Nhìn đến mức cổ đều mỏi nhừ, nhưng lại không đành lòng thu hồi tầm mắt.

 

Diện sa của Đạp Tuyết công tử hơi hơi giật giật, tựa như nhìn sang phía phương hướng âm thanh.

 

Sau đó, mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa hoa, nhìn kỹ lại thì trên mái thượng  đã không thấy Đạp Tuyết công tử nữa.

 

Đúng vậy, chỉ trong nháy mắt, đã không thấy tăm hơi hắn.

 

Bầu trời xanh thẳm, chỉ còn lại một góc mái cong, lẻ loi đứng sừng sững, có vẻ có chút lạnh lẽo.

 

Hắn cứ biến mất như vậy, thậm chí không ai thấy rõ hắn rời đi như thế nào.

 

Cổ Lạc Nhi vẫn một mực ngửa mặt nhìn lên nơi Đạp Tuyết công tử đã đứng.

 

Dù không thấy hắn nữa, vẫn không muốn thu hồi tầm mắt.

 

Tiếng bước chân vang dưới bậc thềm Minh Châu lâu.

 

Người của Phùng Thái Úy đã dập tắt được lửa trên người, rút ra tên trên người, thất linh bát lạc đứng ở dưới bậc thang.

(thất linh bát lạc: đại ý tan tác, kẻ đây người đó)

 

Có đứng, có ngồi, có người còn đang nhợt nhạt rên rỉ, chật vật không chịu nổi.

 

Cổ Lạc Nhi rốt cuộc kéo lại tầm mắt, nàng còn phải đối phó với Phùng Thái Úy .

 

Dưới bậc thang, mấy chục sai dịch vây quanh một con ngựa.

 

Người trên ngựa mặc quan bào đỏ thẫm, đầu đội mũ cánh chuồn, tuổi cùng Phùng Thái úy không sai biệt lắm, tuấn lãng phi phàm.

 

Nhưng không có vẻ mặt gian trá như Phùng Thái Úy, mà có vẻ vô cùng trung thực.

 

Hắn đang từ trên lưng ngựa đi xuống.

 

Cổ Lạc Nhi hỏi Nguyên Phương: “Hắn là ai vậy.”

 

Nguyên Phương vui không kiềm được nói: “Hồi nương nương, hắn chính là Lý Tể tướng Lý đại nhân, chúng ta được cứu rồi.”

 

Cổ Lạc Nhi trong lòng nhẹ nhõm.

 

Nhớ tới Đông Phong Linh mỗi lần nhắc tới Lý Tể tướng ánh mắt đều sáng rọi, không nhịn được vui vẻ.

 

Không ngờ Đông Phong Linh cũng thật tinh mắt nha.

 

Về chuyện của Lý Tể tướng mấy ngày này nàng nghe được không ít, nghe nói Đông Phong Túy gần như giao hết đại sự triều đình cho hắn xử lý.

 

Hắn mọi ngày đều cẩn trọng, vô cùng chăm chỉ xử lý triều chính.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Sa Mộc Thảo

Giữa đỉnh loạn thế cuồng phong, cười thay thiên hạ. Về thưở phồn hoa, cùng ai tay trong tay, sánh vai lặng lẽ.

Di Di's Sweety Home

Pass em yêu anh đã được cập nhật đầy đủ ở một trong những cột phía bên dưới màn hình blog

Tiểu Diệp Thảo

một nhánh cỏ lặng thinh

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

YoYoBooks

Nhà mới của Phượng Uyển Cung

Vân Du Gia

Gió thổi mây bay ~ Tự do tự tại ~

Trúc Lâm sơn trang

We are family...

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

List tiểu thuyết

Tổng hợp tiểu thuyết

Maroon & DuDu

Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

Ổ mèo

Ăn chơi, ngủ nghỉ :)

Mạt Trà

Every love story is a ghost story.

Mộng... để đó

Mắt không thấy ... Tâm không phiền

Lạc Hoa cung

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa.

Paradise kiss

Đối với thế giới này bạn chỉ là một người nhưng đối với ai đó bạn là cả một thế giới

Poisonic

Novel's Lover (Blog chia sẻ Tiểu thuyết Tiếng Anh)

%d bloggers like this: