某焰

♥ Phật tại tâm, Ma tại nhân ♥

Ái Khanh_Chương 9

Chương 9: Xuyên không gặp thời a

 

Đi tới Đào Nguyên Hương đã là mấy ngày sau.

 

Lâm Tĩnh Dao tung người xuống ngựa, thoạt nhìn  nơi này non xanh nước biếc, quả thật là có chút cảm giác “Bồng lai tiên cảnh”, chỉ tiếc trên dọc đường dân chúng ăn xin bần khổ lại làm hỏng phong cảnh vô hạn này, nhìn giống như địa ngục trần gian.

 

Vội vàng mở bọc hành trang, Lâm Tĩnh Dao đem mấy cái màn thầu còn lại chia cho mọi người, sau đó lại trợn mắt nhìn bọn thị vệ đi theo, bày giọng quan uy ra lệnh: “Đem cả đồ ăn của các người ra đây!”

 

Mấy tên bất mãn nhìn Lâm Tĩnh Dao một cái, nhưng cũng không dám vi phạm an bài của vị đại nhân này , đem thức ăn còn sót lại của mình tiếp tục chia, sau đó run lẩy bẩy bọc lại quần áo.

 

Thủy Linh Ương mỉm cười nhìn một màn trước mắt, chậm rãi nói: “Thật không hổ danh Lâm đại tể tướng yêu nước yêu dân, đặt quyền lợi chung lên quyền lợi riêng, cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi, khó trách điển tích trong giân dan khoác lác ngươi thành hình tượng như vậy.”

 

“Nói quá.” Lâm Tĩnh Dao cười khan mấy tiếng, sau đó dắt ngựa đi tới trấn trên, lại phát hiện nơi này một hơi phồn vinh cũng không có, dân chúng vất vả không chịu nổi, ở trước cửa nhà bày ra một chút gạo còn sót lại, mong đổi được một chút bột bắp cho con.

 

Con người khi đối mặt với sinh tử tồn vong sẽ mất đi nhân tính, theo lý thuyết lúc này mọi người hẳn là nên giấu số lương thực ít ỏi này đi, dù sao con người một khi đói điên rồi, sẽ điên cuồng giành giật.

 

Thế nhưng cái lẽ thường đó lại không xảy ra ở nơi này, mọi người tuy nghèo đói, khốn khổ thê lương, nhưng vẫn theo khuôn phép trao đổi như bình thường, thậm chí có người không còn chút lương thực nào đem đến, lại có người vô tư múc cho hắn một muôi gạo không công.

 

Cánh mũi cay cay, Lâm Tĩnh Dao chợt phát hiện nơi này được tán tụng là “Thế ngoại đào nguyên” cũng không phải không có lý do.

 

Đều nói nông dân đáng yêu nhất, có lẽ là như vậy rồi.

 

“Chư vị, Ngọc tiên sinh lại tới trấn trên bố thí gạo kìa, mau đi lĩnh a.” Đột nhiên có người hét to một tiếng, mọi người dừng lại, vội vàng cầm nồi chén muôi chậu chạy về một phía.

 

“Ha ha, bạc trên tay Phụ hoàng cũng cực kỳ dư dả a.” Thủy Linh Ương yếu ớt cười, sau đó tung người lên ngựa, theo mọi người đi đến nơi phát lương thực.

 

Xa xa, tầm mắt Lâm Tĩnh Dao bị hấp dẫn bởi một bộ bạch y, trên đời này chưa từng có nam tử nào có thể mặc màu trắng đẹp như vậy, tay áo bồng bềnh, như tiên giáng trần, vốn chính là dùng để hình dung người trước mắt.

 

Chỉ thấy hắn mắt phượng liễm diễm, môi mỏng mỉm cười, một thân quý khí khôn kể, lại bị khí chất ôn hòa mà điềm tĩnh hòa tan, khiến cho người ta như thoát ly thế tục, tinh khiết vô ngần.

 

Có lẽ hắn là Bạc anh tháng tư, có lẽ là Thanh liên thất nguyệt, cũng có lẽ là Tuyết trắng đông nguyệt.

(Bạc anh: Hoa anh đào màu trắng.

Thanh liên: Sen xanh

Đông nguyệt: tháng 11)

 

Dịu dàng và nghiêm khắc cùng tồn tại, nam tử như vậy vì cớ gì lại rơi xuống phàm trần đây?

 

“Lâm ái khanh, làm sao nhìn gia phụ như vậy a?” Bên người truyền đến một tiếng cười nhạo yêu nghiệt mà cao vút.

 

Cha ngươi? Thái Thượng Hoàng Nhan quốc trong truyền thuyết? Ngọc Tử Hi! ?

 

Lâm Tĩnh Dao khoa trương cảm khái một tiếng, thầm nghĩ nam nhân này có điểm nào giống như đại thúc đã qua tuổi bốn mươi đây.

 

Hồng nhan họa thủy, quả nhiên là hồng nhan họa thủy.

 

Lâm Tĩnh Dao tự trả lời mình như vậy, nhưng hai mắt vẫn không nhịn được lại tiếp tục nhìn Ngọc Tử Hi, nghĩ thầm thật đúng là tam sinh hữu hạnh, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, nàng làm sao có thể tin trên đời này lại có một người dung tư tuấn mỹ, khuynh quốc khuynh thành như vậy đây.

(Tam sinh hữu hạnh: có phước ba đời)

 

Lại liếc nhìn yêu nghiệt Đế vương bên cạnh một cái, nàng chép miệng, thầm nghĩ cũng khó trách người Tây Hạ chưa từng hoài nghi xuất thân của hắn, dáng dấp tựa như yêu nghiệt, nếu so sánh với bạch y mỹ đại thúc kia, căn bản như hai cực khác nhau, cho dù Ngọc gia nhiễm sắc thể biến dị, tiên nhân cũng không có khả năng sinh ra yêu nghiệt này.

 

Thủy Linh Ương bắt gặp ánh mắt Lâm Tĩnh Dao đang chòng chọc nhìn mình, vì vậy vuốt ve cằm, nói: “Ngày trước có một cách nói, Minh có mỹ Ngọc hạ có kiểu Nguyệt, chính là chỉ phụ hoàng Ngọc Tử Hi và cha đẻ Thủy Nguyệt Hàn của ta, nhưng sau này Minh lại bị đánh chiếm, lấy quốc hiệu là Nhan, cho nên cách nói này không còn tồn tại, nay lại có cách nói mới, ái khanh có muốn nghe một chút?”

 

“Không có hứng thú.” Lâm Tĩnh Dao tức giận nói một câu, quỷ cũng biết nhất định có liên quan tới hắn, đây không phải là muốn tự kỷ thì là gì.

 

Thủy Linh Ương có chút mất hứng, sau ngáp một cái, tung người xuống ngựa, tiếp đó vòng qua mọi người, đi tới bên người Ngọc Tử Hi, thu hồi vẻ mặt tùy tiện lười biếng trước đây, cung kính cúi người thi lễ, thấp giọng hô: “Phụ hoàng.”

 

Ánh mắt Ngọc Tử Hi không tốt nhìn hắn một cái, hỏi: “Con tới đây làm gì?”

 

“Thị sát dân tình.” Thủy Linh Ương nghiêm túc trả lời.

 

“Hừ.” Ngọc Tử Hi trên ngọc nhan dẫn theo một tia không vui, đối với Mạnh Trường Xuân và Mộ Dung Uyên đang vội vàng phân phát mễ lương  nói: “Làm phiền hai vị rồi, ta trước mang Ương nhi trở về một chuyến.”

 

Trên mặt đen đen của Mạnh Trường Xuân lộ ra một tầng mồ hôi mỏng, phất tay nói: “Ngài về trước đi, có ta và Mộ Dung ở đây là đủ rồi.”

 

Mà kia Mộ Dung Uyên anh tuấn tiêu sái nhìn Thủy Linh Ương một cái, khẽ gật đầu, hỏi: “Tiểu Tuyết trong cung không làm phiền đến con chứ?”

 

“Làm sao có thể, nàng luôn luôn tri thư đạt lý, tính tình rất ôn thuận.” Thủy Linh Ương nói xong cất bước đuổi theo Ngọc Tử Hi.

 

Mọi người đi tới vùng thanh hồ, chỉ cảm thấy phong cảnh càng thêm tú mỹ, bích thủy thanh sơn, cúc dại bạt ngàn, không khí hơi có chút ẩm ướt, mà lại hết sức hợp lòng người.

 

Trên hồ mấy chiếc thuyền đánh cá tịch liêu mà xa xăm, thật là một bức thủy mặc đẹp không kể xiết.

 

Bạch y nam tử bước chân nhẹ nhàng đi đằng trước, tóc mây như gấm theo gió nhẹ nhẹ nhàng phiêu tán như ảo mộng, đẹp như vậy, khiến lòng người đã quên mình ở nơi nào.

 

A ô, thật là xuyên không gặp thời a! Nếu sớm đến từ hai mươi năm trước, nói không chừng sẽ là một cuộc diễm ngộ.

 

Mà sự thật chứng minh, trên đời này, tất cả ắt tự có số.

 

Chỉ thấy Ngọc Tử Hi đẩy cửa tiến vào một gian tiểu viện thanh u, trong viện mùi hoa bốn phía, cảnh đẹp di nhân.

 

Một chiếc cổ cầm Phục Hy đặt gọn trên bàn đá, trên ghế đá lẻ loi rơi đọng vài chiếc lá khô vàng, tự thành một hình ảnh cổ kính.

 

Trong phòng một nữ tử thanh tú ôn nhã đi ra, đôi mắt đẹp nhàn nhạt, nhìn rất có phong phạm của một tiểu thư khuê các.

 

Chỉ là, bề ngoài không nói lên được điều gì.

 

Chỉ thấy nàng kia trong tích tắc vừa thấy Thủy Linh Ương, bổ nhào một cái mãnh liệt treo ở trên người hắn, động tác này thực sự cùng Ngọc Linh Liên giống nhau như đúc.

 

Cho nên, không cần nghĩ nhiều, liền có thể kết luận thân phận của nữ nhân này, khiến thiên hạ đại loạn trong truyền thuyết, rồi lại khiến thiên hạ quy nhất, khiến hai Đế Vương không thể dứt bỏ trong truyền thuyết, khó có thể thoát khỏi nữ nhân này —— Lạc Nhan Tịch.

 

“Bảo bối, mẹ rất nhớ con.” Đây là câu nói đầu tiên Lạc Nhan Tịch mở miệng với Thủy Linh Ương.

 

Một khắc kia, trời nghiêng đất ngả, Lâm Tĩnh Dao cố gắng thuyết phục là mình nghe lầm.

 

Chỉ thấy Thủy Linh Ương có chút không kiên nhẫn mà kéo nữ nhân kia từ trên người xuống, nói: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi con như vậy, nghe thật ghê tởm.”

 

“Con là cục cưng bé nhỏ của mẹ a, đến , để ta nhìn kỹ một chút, thật là đẹp.” Lạc Nhan Tịch nói xong nhíu nhíu mày, trầm giọng nói: “Mấy năm không thấy, con càng ngày càng yêu nghiệt giống cha con, coi này, lệ chí khổ bức, nhìn kia mấy viên bông tai, còn đây toàn thân áo bào đỏ thẫm.”

 

Thủy Linh Ương ho khan một tiếng, Ngọc Tử Hi kia thính lực như nào, may là Lạc Nhan Tịch cố ý  nhỏ giọng, nhưng người ta hiển nhiên vẫn nghe thấy rõ ràng, cứ như vậy nhắc tới tình nhân cũ, cũng khó trách phụ hoàng hiện ra một gương mặt thúi.

 

Lâm Tĩnh Dao hơi sững sờ, nhìn về phía đôi phụ tử cửu biệt trùng phùng thao thao bất tuyệt nhiều lời nửa ngày, hồi lâu sau, thử thăm dò hỏi một câu: “Where is your hometown?”

 

Mọi người đồng loạt chuyển ánh mắt lên trên người Lâm Tĩnh Dao, còn không đợi Lạc Nhan Tịch đáp lại, đã nghe Thủy Linh Ương hỏi: “Ngươi vừa mới nói gì?”

 

Có lẽ, chỉ là, tự mình đa tâm thôi.

 

Lâm Tĩnh Dao cười cười, nói: “Không có việc gì, ta niệm kinh đấy.”

 

Vừa dứt lời, nghe Lạc Nhan Tịch nói tiếp: “Chi­na.”

 

Trong nháy mắt  yên lặng đi qua, chỉ thấy hai nữ nhân chợt ôm lấy nhau, đầu tiên là ngây ngô cười, sau đó cười ha hả, tiếp theo là khóc lớn, quả thật giống như hai người điên.

 

“Hai người các ngươi ——” Thủy Linh Ương nhíu nhíu mày, hết sức khó hiểu.

 

Mà Ngọc Tử Hi lại có chút không vui, một tay kéo Lạc Nhan Tịch vào trong ngực, lạnh giọng nói: “Cùng nam nhân lôi lôi kéo kéo, còn thể thống gì.”

 

Lạc Nhan Tịch hưng phấn lau nước mắt một phen, hướng về phía Lâm Tĩnh Dao chớp chớp mắt, nói: “Phía trước có gồ ghề.”

 

“Phốc ——” Lâm Tĩnh Dao phun xong, cẩn thận nhìn Thủy Linh Ương một cái, thấy hắn không để ý lời Lạc Nhan Tịch vừa nói, lúc này mới thở phào một hơi.

 

Lại nhìn bạch y mỹ nam cùng nữ quỷ tinh quái xuyên qua kia, Lâm Tĩnh Dao đột nhiên cảm thấy ông trời có lúc rất không công bằng, người ta vừa tới là có thể hô phong hoán vũ, khiến cho mỹ nam khắp thiên hạ đều vì nàng khuynh đảo, còn mình chỉ là một Tể tướng trào phúng đương triều, yêu đương cái gì, quả thật đều mây trôi thôi.

 

Bữa ăn tối tương đối vui vẻ, Lạc Nhan Tịch vừa gắp thức ăn cho Lâm Tĩnh Dao vừa nói: “Nói một chút coi, làm sao ngươi lại đến đây?”

 

“Lúc bơi bị chuột rút, kết quả chết đuối, sau đó vừa mở mắt ra phát hiện mình đang nằm trong quan tài, phù, ta dám nói không có ai xuyên việt còn có tính nghệ thuật như ta.” Lâm Tĩnh Dao đáp trả, cũng hứng thú hỏi lại: “Còn người thì sao?”

 

“Ta so với ngươi khổ bức hơn, đêm đó lái xe theo dõi chồng, vốn chỉ muốn đi bắt gian, ai ngờ đụng phải một cuộc giao dịch ma túy, sau đó bị thủ tiêu mà đến nơi này.”

 

“Thân thể này bị người ta bắn chết, sau đó ta chẳng hiểu tại sao lại chiếm dụng.”

 

“Còn thân thể này là chết bệnh, ta mượn tới dùng.”

 

“Aizzz.” Hai người cùng thở dài một hơi.

 

Sau khi trở về phòng nằm xuống, trong đầu Lâm Tĩnh Dao chỉ còn lại một câu cuối cùng Lạc Nhan Tịch nói.

 

“Không có tự nhiên xuyên qua mà không lý do, ta lúc trước đến thay đổi toàn bộ vận mệnh thiên hạ , cho nên ta có dự cảm, thế giới này sẽ bởi vì ngươi lại một lần nữa rơi vào rung chuyển, dĩ nhiên, ta hi vọng chỉ là mình đa tâm.”

 

Kỳ thật cuối cùng, Lạc Nhan Tịch còn nói một câu nữa: “Con ta rất tốt, ngươi có thể cân nhắc một chút, so với lão tử của hắn năm đó thô bạo tàn nhẫn, hắn một hài tử rất thiện lương.”

 

Lật người, Lâm Tĩnh Dao đột nhiên cười cười, thầm nghĩ thật tốt, ít nhất cũng không  còn cảm thấy tịch mịch.

 

Thiên hạ vớ vẩn này rung chuyển vì nàng ra sao, cùng lắm thì giống như Lạc Nhan Tịch ẩn cư sơn thủy, không quan tâm thế sự là được.

 

3 responses to “Ái Khanh_Chương 9

  1. metrainhungkoyeutrai 28/07/2013 lúc 1:56 Chiều

    thanks ,cho minh hoi co truyen ve lac nhan tich k

    • Diễm mỗ 29/07/2013 lúc 7:29 Sáng

      mình cũng chưa tìm. nhưng hình như là có :))

      • metrainhungkoyeutrai 29/07/2013 lúc 11:48 Sáng

        thanks nang

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Sa Mộc Thảo

Giữa đỉnh loạn thế cuồng phong, cười thay thiên hạ. Về thưở phồn hoa, cùng ai tay trong tay, sánh vai lặng lẽ.

Di Di's Sweety Home

Pass em yêu anh đã được cập nhật đầy đủ ở một trong những cột phía bên dưới màn hình blog

Tiểu Diệp Thảo

một nhánh cỏ lặng thinh

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

YoYoBooks

Nhà mới của Phượng Uyển Cung

Vân Du Gia

Gió thổi mây bay ~ Tự do tự tại ~

Trúc Lâm sơn trang

We are family...

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

List tiểu thuyết

Tổng hợp tiểu thuyết

Maroon & DuDu

Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

Ổ mèo

Ăn chơi, ngủ nghỉ :)

Mạt Trà

Every love story is a ghost story.

Mộng... để đó

Mắt không thấy ... Tâm không phiền

Lạc Hoa cung

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa.

Paradise kiss

Đối với thế giới này bạn chỉ là một người nhưng đối với ai đó bạn là cả một thế giới

Poisonic

Novel's Lover (Blog chia sẻ Tiểu thuyết Tiếng Anh)

%d bloggers like this: