某焰

♥ Phật tại tâm, Ma tại nhân ♥

Ái phi_Chương 138

Chương 138: Quay trở lại 2

 

Dường như nổi lên ý cười khó giấu.

 

Tiểu Hồng bưng cái khay tiến vào.

 

Cửa phía sau nàng lập tức bị đóng lại.

 

Nàng bưng khay, đi nhanh đến trước mặt Cổ Lạc Nhi, đặt khay lên trên bàn.

 

Lúc này ở khoảng cách gần, Cổ Lạc Nhi ngửi thấy khí tức thanh nhã quen thuộc trên người nàng, lại nhìn kỹ ánh mắt nàng, cả kinh thiếu chút nữa kêu thành tiếng.

 

Vội vàng lấy tay bịt miệng.

 

Trời ạ, Tiểu Hồng này thế mà lại là Đông Phong Túy giả trang.

 

Hắn giả thành người nào không giả, lại giả trang thành một nữ tử.

 

A, đúng rồi, phòng này ngoại trừ Lãnh Dạ, nam tử khác không được vào.

 

“Lạc Nhi, nàng chịu khổ rồi. Không sao chứ? Lãnh Dạ đối xử với nàng thế nào?”

 

Đông Phong Túy cúi xuống nhỏ giọng bên tai nàng.

 

Hắn nhìn biểu biện của Cổ Lạc Nhi cũng biết, nàng đã nhận ra hắn.

 

Cổ Lạc Nhi không trả lời hắn.

 

Không phải nàng không muốn trả lời, mà là nàng thật sự nói không ra lời, nàng phải nén cười đến mức khổ sở.

 

Trời ạ, Đông Phong Túy giả trang thành nữ nhân, buồn cười quá.

 

Đáng tiếc, dung mạo của hắn đã cải biến, nếu hiện ra chân dung thật, không biết sẽ làm mê đảo bao nhiêu nam nhân.

 

“Lạc Nhi, làm sao vậy?”

 

Đông Phong Túy ân cần hỏi.

 

Cổ Lạc Nhi kiềm chế kiềm chế, cuối cùng cũng nói ra lời.

 

Đè thấp giọng hỏi: “Trên mặt chàng dán thứ gì đó? Bóc ra cho ta coi, xem xem Đông đại mỹ nhân của chúng ta.”

 

Đông Phong Túy giờ mới hiểu được ý nghĩ xấu xa trong đầu nàng, ảo não gõ nhẹ lên đẩu nàng một cái.

 

“Thời gian cấp bách, chúng ta mau đi.”

 

Cổ Lạc Nhi lập tức thu lại nụ cười.

 

Phải rồi, Đông Phong Túy là tới cứu nàng.

 

Nếu không phải vì cứu nàng, hắn đang yên làm chi phải giả trang thành nữ tử, lại còn là một a hoàn.

 

Dựa theo y phục thường ngày hắn mặc, chỉ sợ đánh chết hắn cũng sẽ không mặc một bộ y phục thô tục như vậy.

 

“Chàng có cách thoát ra sao?”

 

Cổ Lạc Nhi đứng lên, hỏi.

 

“Không có cách nào ngoài việc xông ra. Cũng may ta biết một đường có phòng bị khá kém.”

 

“Vâng, chúng ta mau đi.”

 

Cổ Lạc Nhi kéo tay Đông Phong Túy, cùng hắn sóng vai đi tới ngưỡng cửa.

 

Trong lòng thầm thán phục, đã sớm biết Đông Phong Túy nhất định sẽ cứu nàng, hắn quả thật đã đến.

 

Đông Phong Túy bị nàng kéo tay, chỉ cảm thấy một dòng ấm áp từ tay truyền đến trái tim, trải dài khắp toàn thân.

 

Có được một giai nhân khuynh tâm như vậy, những việc hắn làm đều đáng giá.

 

Ngày đó, hắn tự biết thể lực đã bị tiêu hao quá nhiều, không thể đối kháng với Lãnh Dạ cùng sát thủ trong Cô Hồng bảo, càng sợ gây thương tổn đến Cổ Lạc Nhi, đành phải tạm rời đi.

 

Sau đó, trình diễn một tiết mục cũ.

 

Mỹ nam kế.

 

Ngày đó trước đồng nhân trận, sự ái mộ của các nữ sát thủ hắn đều biết.

 

Hắn đương nhiên không có sắc tâm với các nàng.

 

Trong lòng hắn chỉ có Cổ Lạc Nhi, căn bản không hề động tâm với nữ nhân khác.

 

Chỉ có điều, khi đó hẳn đã nảy ra một chủ ý, vạn bất đắc dĩ, hắn phải dụ hoặc một nữ nhân trong số ấy.

 

Mọi việc tiến triển rất thuận lợi, hắn nhanh chóng đã thu phục được một nữ sát thủ.

 

Thực ra, cũng không làm gì nhiều, chỉ cười cười với nàng, nói vài câu dễ nghe, nữ sát thủ kia liền tiết lộ toàn bộ tình hình của Cô Hồng bảo cho hắn.

 

Đương nhiên, tình hình nàng biết cũng có giới hạn.

 

Có tin tức nàng ấy cung cấp, Đông Phong Túy rất nhẹ nhàng tiến vào Cô Hồng bảo.

 

Đến thời gian đưa bữa khuya cho Cổ Lạc Nhi, hắn mặc trang phục tỳ nữ Cô Hồng bảo đã sớm chuẩn bị, chờ trên đường nơi tỳ nữ đưa bữa khuya phải đi qua.

 

Sau đó điểm ngất tỳ nữ, kéo nàng tới một nơi bí mật.

 

Tháo yêu bài của nàng ra, tự mình bưng đồ ăn tiến vào.

 

Cũng may, trên yêu bài không có tên.

 

 Là vì trù phòng sẽ đưa tỳ nữ yêu bài, sau khi làm xong việc phải nộp lại.

 

Lúc này, được Cổ Lạc Nhi cầm tay, Đông Phong Túy cảm thấy những việc mình làm rất đáng.

 

Cái gì mà mỹ sắc, cái gì mà y phục thô tục, cái gì mà vội vàng chứ?

 

Đông Phong Túy chuyển lại cầm tay Cổ Lạc Nhi, đi tới cửa.

 

Nghiêng tai nghe ngóng, sau đó nhẹ nhàng mở cửa phòng ra.

 

Thủ vệ nghe thấy tiếng mở cửa, lười biếng ngẩng đầu, nhìn vào trong phòng.

 

Gác đêm, luôn làm người ta thiếu hụt tinh thần.

 

Không đợi bọn chúng quay đầu lại, Đông Phong Túy đã giơ tay điểm huyệt của chúng.

 

Sau đó mỗi tay một tên, ném chúng vào trong phòng.

 

Đóng cửa lại.

 

Đông Phong Túy thuận tay đóng cửa phòng, kéo Cổ Lạc Nhi, tính toán ra ngoài bằng cửa bên.

 

Gian phòng giam Cổ Lạc Nhi nằm khá sâu trong Hồng Ảnh các, trước cửa là một hành lang dài.

 

Bên kia hành lang, là một gian phòng khác, cửa đã bị khóa lại.

 

Vừa chạy được hai bước, Đông Phong Túy nhấc Cổ Lạc Nhi lên trên trần hành lang.

 

Trên trần hành lang không có chỗ nào có thể leo, toàn bộ đều nhờ lực đạo trong lòng bàn tay hắn chống đỡ.

 

Cổ Lạc Nhi âm thầm ảo não vì mình đã không giúp được hắn, lại còn trở thành gánh nặng cho hắn.

 

Hạ quyết tâm, chờ qua nguy hiểm, nàng nhất định phải luyện võ công thật tốt, tuyệt đối không làm liên lụy hắn.

 

Vừa mới trốn lên trần, liền thấy hai tên lâu la đi tuần tra trong hành lang.

 

Hai người kia mắt nhìn về gian phòng giam Cổ Lạc Nhi.

 

Một tên trong đó ngạc nhiên nói: “Hai thủ vệ trực ban sao không có ở đây?”

 

Người kia nói: “Chắc là đi tiểu tiện.”

 

Người trước lắc đầu: “Không đúng, nếu đi tiểu tiện, cũng phải có một người ở lại, tuyệt đối không đến mức cả hai cùng đi.”

 

“Đúng vậy, có vấn đề rồi.”

 

Đông Phong Túy thấy tình thế không ổn, ngón tay gảy nhẹ, ám khí thủ sẵn trong tay bắn ra ngoài.

 

Hai tên lâu la tuần tra trúng ám khí, ngã xuống đất.

 

Đáng tiếc Đông Phong Túy vẫn chậm một bước.

 

Trước khi hai tên đó ngã xuống đất, một lâu la trong đó đã đưa tiêu lên môi, phát ra một tiếng “U U” chói tai.

 

Ngã xuống theo y, tiếng tiêu này như bị người chém đứt, ngưng bặt lại.

 

Nhưng dư âm vẫn còn đang vang vọng trong hành lang.

 

Nửa tiếng tiêu thôi cũng đã đủ truyền tin cho những người khác trong Hồng Ảnh các.

 

Đông Phong Túy kêu một tiếng “Không tốt” , nhấc Cổ Lạc Nhi xuống đất, nhanh chóng chạy về phía ngoài hành lang.

 

Hắn chạy quá nhanh, Cổ Lạc Nhi lại không có sức, hoàn toàn để hắn đi trước dắt theo.

 

Chân không chạm đất, thân thể giống như đang bay trên không.

 

Hồng Ảnh các tựa như mê cung, hành lang giăng khắp mọi nơi.

 

Đông Phong Túy dựa theo lộ tuyến đã định ra trước đó, vòng qua mấy chỗ ngoặt, cuối cùng phía trước cũng hiện ra bầu trời bao la.

 

Đồng thời, có gió mát rười rượi thổi tới.

 

Đông Phong Túy vui vẻ, nói: “Phía trước là lối ra.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Sa Mộc Thảo

Giữa đỉnh loạn thế cuồng phong, cười thay thiên hạ. Về thưở phồn hoa, cùng ai tay trong tay, sánh vai lặng lẽ.

Di Di's Sweety Home

Pass em yêu anh đã được cập nhật đầy đủ ở một trong những cột phía bên dưới màn hình blog

Tiểu Diệp Thảo

một nhánh cỏ lặng thinh

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

YoYoBooks

Nhà mới của Phượng Uyển Cung

Vân Du Gia

Gió thổi mây bay ~ Tự do tự tại ~

Trúc Lâm sơn trang

We are family...

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

List tiểu thuyết

Tổng hợp tiểu thuyết

Maroon & DuDu

Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

Ổ mèo

Ăn chơi, ngủ nghỉ :)

Mạt Trà

Every love story is a ghost story.

Mộng... để đó

Mắt không thấy ... Tâm không phiền

Lạc Hoa cung

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa.

Paradise kiss

Đối với thế giới này bạn chỉ là một người nhưng đối với ai đó bạn là cả một thế giới

Poisonic

Novel's Lover (Blog chia sẻ Tiểu thuyết Tiếng Anh)

%d bloggers like this: