某焰

♥ Phật tại tâm, Ma tại nhân ♥

Ái phi_Chương 161

Chương 161: Thu Diệp sơn trang

 

Từ trước đến nay mọi việc đều nằm trong tay hắn, giờ phút này bất lực như vậy, ngay cả người mình yêu cũng không cứu được.

 

Hắn thà rằng làm một hoàng đế lười, không, ngay cả hoàng đế cũng không phải.

 

Hắn chỉ là một người bình thường, không phải quản chuyện Hắc Ma lão quái, không cần lo cho bá tính thiên hạ.

 

Lạc Nhi nàng cũng không cần phải học võ công, bọn họ chỉ cần vui vui vẻ vẻ ở bên nhau là được.

 

Có mệnh lệnh của Đông Phong Túy, châu phủ cùng quân doanh gần đó rất nhanh được triệu tập với số lượng nhân mã và phương tiện vô cùng lớn.

 

Đem đáy hồ lật ngược lên trời, ngay cả hạ lưu cũng tìm khắp, nhưng thủy chung vẫn không tìm được Cổ Lạc Nhi.

 

Ba ngày trôi qua, Đông Phong Túy suy sụp ngồi bên hồ.

 

Lãnh Dạ sau khi sắp xếp nhân thủ đi xử lý thế lực còn sót lại của Hắc Ma lão quái, cũng một mực đứng ở bên hồ tìm kiếm Cổ Lạc Nhi.

 

Y đứng bên cạnh Đông Phong Túy, tâm tình so với hắn cũng không khác bao nhiêu.

 

Chiếu theo cách Đông Phong Túy tìm kiếm, ngay cả cây kim cũng có thể mò ra.

 

Đông Phong Túy suy sụp nói: “Lãnh Dạ, ta nhớ Lạc Nhi đã nói qua, ta cũng một trong những nhiệm vụ của ngươi, ngươi hãy hoàn thành nhiệm vụ của ngươi đi.”

 

Lãnh Dạ không đáp.

 

Đông Phong Túy cười khổ.

 

“Ngươi lo lắng một chiêu không giết được ta, từ nay về sau phải bảo vệ an toàn cho ta sao? Ngươi yên tâm đi, ta tuyệt đối không phản kháng.”

 

Lãnh Dạ ngồi xuống bên cạnh hắn.

 

Y không hề lo không giết được Đông Phong Túy.

 

Ba ngày nay, Đông Phong Túy không ăn không uống, chỉ sợ còn tiếp tục như vậy, không cần y động thủ Đông Phong Túy cũng mất mạng.

 

“Đông Phong Túy, không phải ta sợ không giết được ngươi, mà là, ngươi căn bản không phải nhiệm vụ của ta.”

 

“Thế ư.”

 

Đông Phong Túy hờ hững trả lời.

 

“Phải.”

 

Lãnh Dạ nhìn mặt hồ, trên mặt hồ che kín thuyền, trong hồ nước đều là người.

 

“Biết vì sao ta phải bức Lạc Nhi thăm dò lai lịch của ngươi không? Bởi có người muốn để ta tiếp nhận nhiệm vụ ám sát ngươi, mà ta lại nghi ngờ ngươi là Đạp Tuyết công tử, cho nên ta nhất định phải truy tìm rõ ràng.”

 

“Biết rồi thì thế nào, không biết thì thế nào?”

 

Đông Phong Túy cũng nhìn qua mặt hồ.

 

Trong miệng máy móc hỏi Lãnh Dạ, khẩu khí vẫn hững hờ như cũ.

 

Hắn hiện giờ không quan tâm những việc này.

 

Lãnh Dạ đáp: “Bởi vì, ta biết rõ, Đạp Tuyết công tử là một người chính nghĩa.”

 

“Nếu như ngươi là Đạp Tuyết công tử, chứng tỏ ngươi là người tốt, ta sẽ không ám sát ngươi.”

 

Có lẽ, cũng không ám sát được.

 

Lãnh Dạ cực không tình nguyện thầm bổ sung một câu.

 

“Chính nghĩa?”

 

Đông Phong Túy tự giễu mà cười.

 

“Ta lại hi vọng ta chẳng phải chính nghĩa, như vậy Lạc Nhi sẽ không gặp phải độc thủ của Hắc Ma lão quái.”

 

“Ngươi có thể sao? Ngươi sẽ mặc kệ Hắc Ma lão quái tàn sát bừa bãi sao?”

 

“Trước kia ta sẽ không, nhưng hiện giờ sẽ có. Ta không cần phải chính nghĩa cái quái gì, ta chỉ muốn Lạc Nhi.”

 

Đông Phong Túy đột nhiên không kiềm chế được nhảy người lên, giật phăng vạt áo để lộ lồng ngực, đối diện Lãnh Dạ.

 

Khàn giọng kêu.

 

“Nếu ta chỉ là hoàng đế mọi việc đều không đếm xỉa, ngươi sẽ ám sát ta, đúng không? Ta không phải Đạp Tuyết công tử, ta chỉ là Đông Phong Túy, ngươi tới ám sát ta đi.”

 

Lãnh Dạ chậm rãi lắc đầu.

 

“Ngươi là Đông Phong Túy, nhưng ngươi cũng không phải là hoàng đế không quản đến mọi sự. Ngươi không muốn biết là ai mời ta ám sát ngươi?”

 

“Ta không muốn biết.”

 

Đông Phong Túy thần sắc vẫn không kiềm chế được.

 

Hắn không còn tâm tình để ý tới việc này.

 

Lãnh Dạ thở dài.

 

“Mặc kệ ngươi có muốn biết hay không, ta vẫn phải nói cho ngươi biết. Là hoàng đế Tê Hà quốc.”

 

Đông Phong Túy cười lạnh.

 

“Ngươi cũng là người Tê Hà quốc, vì sao ngươi không ám sát ta? Ngươi muốn làm phản đồ?”

 

Lãnh Dạ kinh ngạc.

 

“Ngươi đã biết ta là ai?”

 

Đông Phong Túy không khách khí nói: “Ngươi có thể dò hỏi lai lịch của ta, ta cũng có thể điều tra lai lịch của ngươi.”

 

Ánh mắt Lãnh Dạ bỗng nhiên trở nên băng lãnh.

 

“Ngươi đã biết ta là ai, nên hiểu được, hiện giờ ta là ta, không có quan hệ với bất cứ kẻ nào. Ta không phải người Tê Hà quốc, cũng không phải người của Vô Ưu quốc.”

 

“Đúng, ngươi chỉ là sát thủ. Là sát thủ, phải nhờ vào việc giết người để kiếm tiền.”

 

“Nhưng ta sẽ không lấy tiền tài bất nghĩa.”

 

“Không phải là tiền tài bất nghĩa. Ngươi muốn bao nhiêu tiền? Ta cho ngươi thêm một phần lễ kim, cộng thêm Tê Hà quốc, giết ta, ngươi có thể lấy được hai khoản thù lao. Ngươi giết ta đi.”

 

Giọng nói của hắn rất lớn, người xung quanh đều nghe thấy được.

 

Tất cả mọi người sợ đến choáng váng.

 

Đồng loạt quỳ xuống , quỳ rạp trên đất.

 

“Hoàng thượng, không được đâu.”

 

“Lãnh Dạ công tử, ngươi không thể làm như vậy.”

 

Lãnh Dạ cười khổ lắc đầu.

 

“Đông Phong Túy, ta biết nỗi khổ trong lòng ngươi, ta cũng không chịu nổi. Nhưng bây giờ vẫn chưa tìm được Lạc Nhi, ngươi vẫn không được từ bỏ hi vọng.”

 

Đông Phong Túy suy sụp quỳ rạp xuống đất, hai tay nắm lấy cỏ dại ben hồ.

 

Khẽ gọi: “Lạc Nhi, nàng đang ở đâu?”

 

Lãnh Dạ đã suy nghĩ thật lâu, Đông Phong Túy hiện giờ, nhất định cần phải có một chỗ để phát tiết.

 

“Đông Phong Túy, Hoàng đế Tê Hà muốn ta ám sát ngươi, chính là muốn thừa dịp thời điểm Vô Ưu quốc hỗn loạn, tấn công Vô Ưu quốc.”

 

Đông Phong Túy không trả lời.

 

Lãnh Dạ còn nói: “Thực ra, hắn đã có dã tâm này, cho dù không ám sát được ngươi, hắn cũng vẫn sẽ tấn công đánh Vô Ưu quốc.”

 

Đông Phong Túy vẫn không trả lời.

 

“Nói không chừng, hiện giờ hắn đã ở biên cảnh chuẩn bị tốt, chuẩn bị tấn công Vô Ưu quốc rồi.”

 

Lời này của Lãnh Dạ cũng không phải đe dọa.

 

Từ sau khi hoàng đế Tê Hà phái người đến tìm y để ám sát Đông Phong Túy, y đã biết mục đích đen tối của hắn.

 

Vì vậy âm thầm phái người đến Tê Hà quốc dò la tin tức.

 

Theo y được biết, Tê Hà quốc quả thực có ý định tấn công Vô Ưu quốc.

 

Đông Phong Túy không hề quan tâm đến lời của Lãnh Dạ.

 

Chỉ cúi đầu gọi: “Lạc Nhi.”

 

Lãnh Dạ túm lấy cổ áo hắn, xách hắn lên.

 

Lớn tiếng nói: “Đông Phong Túy, ngươi cho rằng, Lạc Nhi sẽ yêu một tên bỏ đi chỉ biết tìm đến cái chết, không để ý đến thiên hạ đại nghĩa à?”

 

Lời của y, giống như cảnh tỉnh, hoàn toàn đánh tỉnh Đông Phong Túy.

 

Thoáng chốc, mỗi một kỷ niệm khi ở chung với Cổ Lạc Nhi, rõ rệt xuất hiện trước mắt hắn.

 

Khi Lạc Nhi vẫn cho rằng hắn là một tên hoàng đế lười, đối xử với hắn cực kỳ khinh thường.

 

Cho đến khi Đông Phong Linh giả bệnh, hắn bị ép đi xử lý chính sự, nàng mới thay đổi cách nhìn về hắn.

 

Lãnh Dạ nói đúng, Lạc Nhi không thích kẻ vô dụng.

 

Nếu như Tê Hà quốc thật sự đánh Vô Ưu quốc, mà hắn lại buông trôi bỏ mặc, chỉ lo đắm chìm trong đau khổ của bản thân, Lạc Nhi nhất định sẽ coi thường hắn.

 

“Ngươi nói rất đúng, ta không thể tìm đến cái chết.”

 

Đông Phong Túy ngẩng đầu, nhìn vế nơi xa xôi.

 

Hắn dường như thấy được Cổ Lạc Nhi đang mỉm cười với hắn.

 

Mọi người xung quanh nghe thấy những lời này của hắn, tâm tình lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.

 

Đều đứng lên, ánh mắt cảm kích đều nhìn về phía Lãnh Dạ.

 

Ai nói Lãnh Dạ công tử là sát thủ máu lạnh?

 

Tin vịt, quả thực là tin vịt.

 

“Đúng, ” Lãnh Dạ vỗ vỗ vai Đông Phong Túy, “Chính là vì Lạc Nhi, ngươi phải đến bảo vệ biên cương.”

 

Trong lòng lại thở dài một hơi.

 

Chết chính là việc quá dễ dàng, xong hết mọi chuyện.

 

Nhưng sống còn phải nhận lấy đau khổ, đau khổ kéo dài không bao giờ dứt,  là một việc còn khốn khổ hơn.

 

Vừa đúng lúc này, một sai sử cưỡi ngựa nhanh chóng chạy tới.

 

Vừa mới chạy vội tới trước mặt Đông Phong Túy, đưa lên một phong thư trước mặt hắn, liền hôn mê bất tỉnh.

 

Xem ra là băng qua một đoạn đường dài, đã chạy đến mức hư thoát*.

* triệu chứng hư thoát: Bỗng nhiên sắc mặt tối xạm, môi tím tái, mồ hôi lạnh dính như cao, chân tay quyết lạnh, tâm quý, khí đoản, thở nhỏ, thần chí hôn mê, lưỡi nhợt hoặc tím tối, mạch vi muốn tuyệt.

 

Đông Phong Túy tiếp nhận thư, vừa bóc thư vừa phân phó.

 

“Mau cứu hắn.”

 

Thư từ tổng binh biên cảnh đưa tới.

 

Lãnh Dạ nói không sai, Tê Hà quốc quả nhiên đã tấn công Vô Ưu quốc.

 

Thế tấn công của Tê Hà rất mạnh, biên quan báo nguy, thỉnh cầu tiếp viện.

 

Đông Phong Túy hạ chỉ, mọi người tiếp tục tìm kiếm Cổ Lạc Nhi, chưa tìm được chưa dừng lại.

 

Đích thân hắn lại đi tới biên quan, ngự giá thân chinh.

 

Lãnh Dạ không đến biên quan.

 

Như y đã nói, y không phải người Tê Hà quốc, cũng không phải người Vô Ưu quốc, những việc tranh chấp chính trị này không liên quan đến y.

 

Y chỉ đồng ý thỉnh cầu của Đông Phong Túy, ở lại dưới Ma Thiên Nhai, tìm kiếm Cổ Lạc Nhi.

 

Bởi vì có y, Đông Phong Túy mới có thể tương đối yên tâm mà đi tới biên cảnh.

 

Đông Phong Túy phái thêm một người, đi tìm Nhiễm Sương công tử.

 

Nghe nói, bất luận bệnh có trầm trọng đến bao nhiêu, chỉ cần vẫn còn một hơi thở, Nhiễm Sương công tử có thể cứu sống được.

 

Có điều, không có ai biết Nhiễm Sương công tử ở nơi nào.

 

Không có ai biết Thu Diệp sơn trang bốn mùa tràn đầy lá úa trong truyền thuyết ở nơi nào.

 

Đương nhiên, càng không có ai biết, Thu Diệp sơn trang ở ngay tại một nơi không xa Ma Thiên nhai.

 

Cổ Lạc Nhi bị nội lực Hắc Ma lão quái đánh tổn thương, hôn mê bất tỉnh.

 

Rớt xuống vách núi.

 

May mà nàng rơi vào trong nước sông, may mà nước sông không sâu, cho nên không rơi đến bị thương.

 

Cổ Lạc Nhi rơi vào trong sông, bị nước sông va chạm, tỉnh lại.

 

Chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức khó nhịn, muốn tìm cách lên bờ, hai cánh tay lại không có sức lực, không thể cử động được.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

ஜ۩۞۩ஜ Slytherin House ஜ۩۞۩ஜ

You've been chosen by this house because you've got the potential to be great, in the true sense of the word

Sa Mộc Thảo

Giữa đỉnh loạn thế cuồng phong, cười thay thiên hạ. Về thưở phồn hoa, cùng ai tay trong tay, sánh vai lặng lẽ.

Di Di's Sweety Home

Pass em yêu anh đã được cập nhật đầy đủ ở một trong những cột phía bên dưới màn hình blog

Tiểu Diệp Thảo

một nhánh cỏ lặng thinh

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

ღTử Vi Cácღ

Yêu thương được cho đi là yêu thương có thể giữ được mãi mãi....

YoYoBooks

Nhà mới của Phượng Uyển Cung

Vân Du Gia

Gió thổi mây bay ~ Tự do tự tại ~

Trúc Lâm sơn trang

We are family...

☾°★ Dâu House's

Nguyện cùng người trường cửu. Ngàn dặm cùng trăng sao

List tiểu thuyết

Tổng hợp tiểu thuyết

Maroon & DuDu

Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

Ổ mèo

Ăn chơi, ngủ nghỉ :)

Mạt Trà

Every love story is a ghost story.

Mộng... để đó

Mắt không thấy ... Tâm không phiền

Lạc Hoa cung

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa.

Paradise kiss

Đối với thế giới này bạn chỉ là một người nhưng đối với ai đó bạn là cả một thế giới

Poisonic

Novel's Lover (Blog chia sẻ Tiểu thuyết Tiếng Anh)

%d bloggers like this: